Tôi đã tự đánh mất chính mình!

6 Likes Bình luận

Chào các bạn! Có lẽ tôi không còn là tôi nữa! Khi tôi viết lên đây tất cả tâm tình này, là lúc chân tôi cứ run runn vì mình đã đặt chân đến bờ vực thẳm và hố sâu của tội lỗi. Con người tôi chưa bao giờ thức tỉnh một cách đáng sợ như vậy, phần ma tính bên trong tôi trỗi dậy, con tim tôi quằn quại, tay chân tôi tê dại, miệng tôi không thốt nên thành lời… đầu óc tôi quay cuồng với nỗi hận tình điên dại..

Tôi đã nghĩ mình phải giết ai đó thì mới hả giận và nguôi ngoai nỗi lòng hờn ghen này! Tôi cứ ngỡ mình đã chấp nhận sự thật rằng phải rời xa bóng hình đó, cái hình bóng mà tôi quá yêu và mê dại bấy lâu nay…

Chia tay là nỗi đau rất khó vượt qua được nhưng tôi cũng cảm nhận được sự hy sinh cho tình yêu, tôi cũng đã nghĩ để cô ấy bước qua và nhường lại tất cả hy vọng cho cuộc đời cô ấy.. tôi đau khổ như ai và cảm giác bị từ chối tình cảm là tàn nhẫn và xót xa biết bao.. Cả tháng nay tôi như người mất hồn, thơ thẩn cố đi tìm lại những kỷ niệm hạnh phúc xung quanh tôi khi được yêu.. Tôi chấp nhận chia tay nhưng tôi vẫn còn vương vấn nó, bạn có hiểu không cả một thời gian dài chúng tôi yêu nhau và luôn vui vẻ hạnh phúc bên nhau.. mà chỉ trong chớp mắt mọi việc ngỡ ngàng..

Tôi chỉ nhận được một câu nói từ cô ta lạnh nhạt đến vô tình ” mình chia tay thôi anh, em không còn yêu anh nữa, em đã quen bạn mới rồi, em giấu anh vì không muốn anh buồn, từ trước tết em đã nói chia tay anh nhưng anh không tin và em vẫn không muốn nói ra vì thương anh, em đã quen người ấy được 4 tháng và em đã không còn yêu anh..”. Nước mắt tôi rơi dài, tôi hụt hẫng và không tin vào điều đó, tôi nghẹn ngào hỏi cô ấy ” em gạt anh, em quen ai, người đó là ai, ở đâu, sao tôi không biết, bấy lâu nay em vẫn ở bên anh suốt ngày mà làm gì có thời gian mà em quen ai???”..

Bao nghi ngờ đó cũng không còn là ý nghĩa gì, tôi chỉ nhận được thêm sự vô vị, những lời nói chua chát, lạnh nhạt và tóm lại chỉ một việc nhỏ nhoi, cô ấy nói ” mình chia tay thôi anh, đối với anh em không còn tình cảm gì, anh hãy coi em là kẽ phụ bạc, anh hãy sống vui vẽ và cố quên em đi, hãy tìm một người khác xứng đáng hơn em, chúng ta hãy là bạn của nhau anh nhé”.. Tôi nghe như ai đó đang bóp nát tim mình, đất trời suy sụp, tay chân tôi bủn rủn, mắt tôi cay lên và miệng tôi không thốt nên lời, tôi như chết lặng trong người…

Yêu nhau 3 năm nay vậy mà giờ đây tôi lại nhận được những lời nói chua cay này sao, sự thật là vậy sao?? tôi cố nén nước mắt để hỏi thêm cô ấy ” em làm sao vậy, không lẽ em không còn yêu anh sao, hay ba mẹ em lại chửi mắng em nữa chứ gì, có chuyện gì không mà em nói vậy, em biết anh rất yêu em mà, làm sao anh sống được khi thiếu em, hay để anh nói ba mẹ qua nhà em thưa chuyện của chúng mình và xin hỏi cưới em, em nói đi anh không muốn chia tay em” tôi bất chấp những gì cô ấy nói là sự thật và cố thuyết phục tất cả tình cảm của cô ấy.

Tôi biết cô ấy vẫn còn thương tôi, nhưng nào ngờ cô ấy im lặng và chỉ nói ” Uh, em không còn yêu anh nữa, ba mẹ em không muốn em quen anh, chuyện của chúng ta không có kết cuộc, không lẽ anh bắt em phải ở vậy sao, hay bắt em phải cãi lại gia đình, a biết em rồi mà khi quen anh em nói sẽ không bao giờ theo anh khi ba mẹ không bằng lòng mà, vậy thôi anh hãy quên em đi”.

Tôi giận điên người vì phải chấp nhận cái sự thật mà bấy lâu nay tôi biết sẽ không làm lay chuyển được với ba mẹ nàng.. tôi có nói gì thì cũng không thể phủ nhận được điều này, tôi đau đớn chỉ muốn thét lên ” trời ơi, sao tôi phải khổ vì những suy nghĩ bảo thủ của ba mẹ nàng”, tôi chỉ biết nghẹn ngào khóc, đầu tôi như bị búa bổ, tôi choáng váng vì cô ấy quá nhẫn tâm bỏ tôi lại với những lý lẽ vô lý, tình yêu bấy lâu nay của cô ta là gì, con người của cô ấy bạc tình đến vậy sao, nhưng tôi lại đau khổ vì tình yêu của tôi đã bị gạt bỏ.

Tôi nghĩ con người đó thật vô tâm và bạc bẽo biết chừng nào, không một chút cảm xúc, trái tim cô ấy khô khan vậy sao, dám nói lên hết tất cả để phũ phàng từ chối tình cảm của tôi và cô ấy bấy lâu nay, nhưng tôi cũng cảm nhận được những sự thay đổi gần đây của cô ấy.

Có lúc tôi bắt gặp cô ta chuyện trò với ai đó rất lâu trên điện thoại, bạn có cảm nhận khi người yêu mình nói chuyện hàng giờ trên điện thoại với người khác không, tôi đã hỏi nói chuyện gì với ai vậy, thì chỉ nhận được sự trả lời chua chát, nói chuyện với bạn, mà nói gì thì hỏi làm chi??

Cơn giận và ghen trong người tôi bắt đầu trỗi dậy, máu tôi sôi sục lên và tôi chỉ biết tra hỏi nàng ” vậy là em quyết định rồi phải không, em muốn chia tay anh phải không, vậy anh sẽ chết cho em vừa lòng” những tưởng tôi nói vậy sẽ làm cô ấy suy nghĩ lại nhưng không, tôi chỉ càng đau thêm khi cô ấy nói ” em đã cố nói anh hết lòng, hãy quên em đi ” cả cái chết của tôi cô ấy cũng không màng đến…

Tôi chỉ khóc và tay chân tôi rung lên, đầu tôi tê cứng, mất cảm giác, tôi cố đấm và đá vào tường, đầu tôi đập vào bàn để tìm lại cái cảm giác đau buốt..nhưng tôi lại không thể nào chấp nhận được câu nói vô tình ấy, tôi lại hỏi “vậy người đó là ai, sao em lại dối lừa anh, a sẽ giết nó, a sẽ không để ai đến gần em đâu”, tắt máy là câu trả lời đau nhất trong lòng tôi..tôi gọi lại nhiều lần nhưng không được.

Nỗi đau cứ dài vò tim tôi, tôi xem như mất tất cả, tôi đã muốn chết để quên đi con người bạc tình đó, nhưng tôi lại cố an ủi mình ” có lẽ, ba mẹ cô ấy quá khắc khe, không chấp nhận tôi và chắc đã có chuyện gì khác, nên cô ấy tìm lý do đã phụ tình tôi để chối bỏ tình cảm của tôi ” nhưng tôi biết cô ấy rất thương tôi và sẽ không bỏ tôi một mình, và có lẽ cô ấy cũng đau lòng hơn tôi vì phải nói ra những lời lẽ đau lòng ấy, tôi càng nghĩ thì lại càng lo lắng nhiều hơn cho cô ấy, tôi biết tình cảm của chúng tôi như thế nào và giữa chúng tôi còn nhiều sự ràng buộc khác nữa, có lẽ vì bị áp lực gia đình nên cô ấy nói dối tôi..

Và tất cả những suy nghĩ đó là tia hy vọng sáng lên trong tim tôi, cảm giác sống có ý nghĩa vì chữ yêu đã lại về trong tim tôi, tôi cảm thấy mình tự tin hơn và sẽ tiếp tục thuyết phục cô ấy…lý trí một lần nữa đã giúp tôi đứng dậy nhưng lại một lần nữa đưa tôi đến bờ vực thẩm và đè ngã tôi xuống hố sâu của thất bại..

Tôi lại nhận được điện thoại của cô ấy, tôi vui mừng nhưng lại là ” Em đã nói hết tất cả với anh, a nghe không thì tùy anh, nếu anh làm bậy, em sẽ không liên lạc với anh nữa, anh hãy quên em đi và cố sống tốt cho gia đình anh và cho anh”… Bạn có biết không?? và chắc bạn cũng sẽ cảm giác đau như thế nào?? Tiếp theo đó là những chuỗi ngày vất vả, tôi phải cố sống vì phải cố đi tìm lại tình yêu đó, tôi không ngừng tìm cách gặp cô ấy và nói hết tất cả những tình cảm của tôi dành cho cô ấy, chỉ mong một lần thôi để cô ấy suy nghĩ lại.. hạnh phúc rất khó tìm và rất khó để bảo vệ nó vĩnh cửu.

Tôi đã yêu và tôi được yêu và thật sự tôi tìm thấy hạnh phúc từ cô ấy, tôi không bỏ cuộc được, cái khó nhất là khi tôi quen cô ấy mà gia đình cô ấy đã biết và không chấp nhận, nhưng rồi cô ấy cũng tìm được hạnh phúc ở bên tôi và cũng chấp nhận cùng tôi xây dựng một mái ấm gia đình.

Ba năm sống yêu thương nhau thật lòng thì không lẽ gì cô ấy lại chịu chấp nhận nghe lời ba mẹ mình, vì cô ấy cũng nghĩ được những lý lẽ của người lớn là ép buộc tình cảm chân thật của chúng tôi. Nhưng có lẽ con người thay đổi thì tình cảm cũng dần nhạt phai, cô ấy cho tôi cơ hội qua nhà để nói chuyện với ba mẹ cô ấy, nhưng cô ấy lại không thật sự muốn tôi đến gặp gia đình, cô ấy viện hết lý do này lý do khác cũng để tránh né việc tôi sẽ làm là qua nhà cô ấy..vì cô ấy sợ..sợ ba mẹ già bệnh không thể nào chịu nổi cơn sốc khi biết được tôi và cô ấy có mối quan hệ mật thiết trên cả tình cảm bình thường…

Cô ấy sợ điều gì đó mà tôi không lý giải được hay nói đúng hơn tình cảm của cô ấy quá yếu đuối so với lúc trước, cô ấy mệt mỏi vì phải chịu đựng khi bên tôi, chịu đựng cái cảm giác trốn tránh gia đình để bên tôi..tôi biết tình cảm của cô ấy rất đẹp, có lẽ không một người con gái nào làm được cho tôi, bởi vậy tôi rất yêu và luôn lo lắng cho cô ấy, tôi biết cô ấy hy sinh cho tôi rất nhiều và tôi phải càng vì cô ấy mà đem hạnh phúc cho cô ấy cả cuộc đời này..tôi biết khó khăn rất nhiều khi cô ấy đến với tôi và cảm nhận tất cả dù cô ấy có xua đuổi hay nặng lời với tôi..

Nhiều lúc tôi muốn quay mặt chấp nhận sự thật này, chia tay để cô ấy có lựa chọn nhiều hơn và sẽ tìm được hạnh phúc mới và làm đẹp lòng ba mẹ..nhưng tôi nghĩ chỉ có tôi mới hiểu được cố ấy và chỉ có tôi mới đem đến hạnh phúc trọn vẹn cho cô ấy và vì tôi còn nhiều lời hứa khi bên cô ấy…và điều đó đã làm cho chúng tôi càng xảy ra nhiều chuyện đau lòng hơn các bạn biết không???

Khoảng cách giữa tôi và cô ấy không thể nào gần nhau hơn!! và nói đúng hơn tôi đã mất cô ấy!!! Khi yêu ai mà không hờn ghen vô cớ phải không các bạn??? Tôi đã đi tìm cái mà có thể giờ đây tôi không muốn xảy ra nữa, tôi không muốn tìm nó vì nó sẽ giết chết tim tôi, vì tôi sợ sự thật và tôi cố né tránh nó, nhưng tôi lại phải cố tìm và không muốn thấy nó..nó tàn nhẫn lắm, nó phũ phàng và nó nhục lắm..tôi biết khi tôi gặp nó rồi tôi sẽ mãi mãi đánh mất cô ấy và đánh mất con người tôi!! Và rồi tôi phải chấp nhận “chia tay” cô ấy, vì khi tôi nhờ ông mai đến thưa chuyện, thì cô ấy gạt đi vì lời ba mẹ cô ấy đã quyết ” nếu cô ấy thương tôi thì cứ theo tôi, còn ba mẹ cô ấy sẽ cương quyết không gả, và xem như cô ấy không còn là con cái trong gia đình ” vậy thì tôi phải làm gì đây??? sự thật tôi không muốn cô ấy làm con bất hiếu và nỗi đau này tôi phải tự mình ôm lấy.

“Chia tay” cái từ mà tôi không cố hiểu ý nghĩa của nó là gì nhưng giờ đây tôi phải đối mặt với nó, nó đau lắm, nó khổ sỡ cho tôi và làm gia đình tôi cũng đau buồn vì phải chứng kiến cái cảnh nó hành hạ thân xác tôi từng ngày, từng giờ nó sẽ làm tôi sa ngã và đánh mất hết tương lai..nhưng rồi tôi sống quen với nó, nó làm bạn thôi thâu đêm, nó khóc cùng tôi, nó đi theo tôi khắp nẻo đường, tôi vui nó cũng vui và chắc nó sẽ không buông tha cho tôi..vì nó nghĩ nó sẽ hạnh phúc bên tôi mãi mãi..

“Chia tay” luôn bên tôi tới bây giờ bạn ạ, nó đau lắm!! Nhưng sống với nó bạn sẽ cảm nhận được nó, không phải vì nỗi đau nữa mà là hạnh phúc, nó thân thiện với những giấc mơ, và những kỉ niệm đẹp, nó an ủi bạn, nó dìu dắt bạn từng bước đi, nó giúp bạn biết suy nghĩ, nó cho bạn ước mơ về một ngày tươi sáng, nó nói với bạn tình yêu chết đi sẽ nở hoa và bông hoa đó rất đẹp và bạn sẽ hạnh phúc vì đã có được bông hoa có…

Tôi bắt đầu nghĩ đến tương lai và sẽ sống tốt vì gia đình vì mọi người xung quanh và hơn hết tôi sẽ giữ mãi bông hoa đó bên mình..thật tuyệt vời cho những ai đã được yêu phải không các bạn…và tôi cũng vui vì mình đã biết được cái quý giá nhất của tình yêu là sự chung thủy, có thể không hiện thực bên ta nhưng nó vĩnh cữu theo ta trên mọi nẻo đường của cuộc đời..Tôi không thấy mình cô đơn nữa, vì vẫn còn người thương yêu mình, tôi sống vui vẻ, đi làm và chăm sóc gia đình, chưa bao giờ tôi cảm nhận về gia đình mình sâu sắc như vậy, nó thiêng liêng hơn tất cả, có thể bấy lâu nay tôi đã bỏ rơi nó…và giờ tôi thấy ấm áp bên gia đình mình, hơn bao giờ hết.

Cô ấy trong tôi giờ là “người Bạn”, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và biết mình đã chấp nhận! Nhưng bi kịch lại xảy ra giữa người bạn và tôi! Có lẽ kể hết cũng không bao giờ hết được, nhưng có lẽ tình bạn đó không thật sự được chấp nhận giữa chúng tôi…Có lẽ cô ấy lại nghĩ sai về tôi, nghĩ tôi làm bạn đễ níu kéo tình cảm, và hơn hết cô ấy muốn mọi chuyện chấm hết! Vì có thể tình bạn sẽ làm vướng chân cô ấy và sẽ làm tôi thôi không chấp nhận cái sự thật chia tay. Và cô ấy lại làm tôi đau một lần nữa, cô ấy xa lánh, và căng thẳng khi tôi nói chuyện hay nhắn tin thăm hỏi cô ấy. Cô ấy lạ lùng đến nỗi cứ nhắc lại mỗi câu ” giờ tôi không là gì của cô ấy”, các Bạn có hiểu không??? Nhưng tôi lại vô lý khi mình chia tay rồi sao cứ lại điện thoại và nhắn tin làm gì!!! nhưng dù gì tôi cũng không giấu được sự quan tâm với cô ấy, tôi cũng rất muốn biết cô ấy có vui vẻ khi đã xa tôi rồi không?? Cô ấy có thật sự vượt qua nỗi đau như tôi không?? Tôi thấy cô ấy gầy hơn trước, tôi thấy cô ấy ” nhậu” và đi chơi khuya mỗi ngày!!

Tôi lo lắng cho cô ấy có đúng không?? Hay tôi cứ để mặc kệ cô ấy?? Nhưng điều tôi quan tâm lại làm tổn bị tổn thương nhiều, vì tôi chỉ nhận được những câu nói xót xa và thậm chí chưa bao giờ tôi từng nghĩa cô ấy lại phải đối xử với tôi như vậy!! Có lúc tôi tức giận, tôi nói những lời lẽ mà tim tôi đau nhói, nhưng tôi nói để cô ấy thức tỉnh và hiểu tôi chứ tôi không có ý gì phải quay lại với cái sự thật mà tôi đã chấp nhận rời xa cô ấy..vậy mà nào ngờ tình bạn của chúng tôi lại trở thành thù địch của nhau..

Các bạn có biết không? Có lúc tôi lại muốn mình xóa đi những thứ tốt đẹp mà tôi đã từng tự nhủ sẽ gìn giữ nó mãi về cô ấy, tôi điên như chưa từng được làm một điều gì đó mà nó hủy hoại tất cả, tôi muốn phủ nhận tất cả những cái quý trọng nơi cô ấy, tôi muốn thế gian này biết tôi điên vì cô ấy, tôi không chấp nhận thất bại, tôi muốn mình có được cô ấy, tôi không muốn cô ấy thuộc về ai trừ tôi, nếu có thì chỉ là cái xác của cô ấy…tôi chưa từng thấy tôi ích kỷ như bây giờ…để rồi cái gì mất đi sẽ mãi mãi không tìm lại được nữa…

Và nó đã xảy ra rồi các Bạn, mới vừa đây thôi! Tôi đã làm một việc mà không thể nào tôi suy nghĩ nổi, chỉ có cơn điên trong người tôi thức tỉnh, nó làm tôi mất lý chí, nó hạ gục tôi, nó cướp đi hy vọng và tương lai của tôi ” khi tôi tình cờ gặp lại cô ấy đi chơi với người yêu mới “, cảm giác đau đớn tủi nhục lại quay về tim tôi, nó cào xé tim tôi thành từng mảnh vụn, nó thiêu đốt tất cả lý trí tôi, tôi chỉ muốn giết nó, vì nó làm tôi mất hạnh phúc, nó cướp đoạt người tôi yêu, nó gây ra cảnh đau đớn này, nó phải chịu tội và tôi sẽ kết thúc mọi chuyện theo cách khác, tàn nhẫn, bi kịch là điều tôi ham muốn lúc này và rồi tôi hành động như con thú hoang, tôi tìm nó để nói với nó ” tao sẽ cắt cổ mầy, nếu như mầy dám đụng đến cô ta”, tôi chạy theo nó và sẽ giết nó thật nếu nó dám nói một câu nào…

Tôi không còn là tôi nữa, tôi đã tự bóp chết trái tim mình, tôi muốn tù tội, tôi không muốn sống vì kẻ phụ tình…đối với tôi mọi chuyện đã kết thúc rồi, phải không các Bạn??? Có lẽ giờ đây tim tôi tan nát, tôi xấu hổ và ân hận việc làm của mình biết bao. Tôi đã xin nghỉ việc, tôi muốn chạy trốn tất cả mọi người, tôi chỉ muốn rời càng xa cái quá khứ mà nó ám ảnh tôi đến suốt cuộc đời này. Tôi đã dừng tay lại khi gặp nó, tôi cảm nhận lại được con thú trong người tôi, cố kiềm chế nó lại và điều tôi muốn nói là xin lỗi nó, vì nó xứng đáng được cô ấy!!

Và điều sau cùng này, tôi chỉ mong các Bạn đọc hiểu cho những tình cảm khó kiềm chế của một con ngươi đang yêu và sẽ chết vì yêu. Nhưng các Bạn đừng làm như tôi, vì tôi chắc chắn tôi đang rất ân hận vì mình! Có lẽ anh biết nói gì đây với em! Nhưng hơn hết là mong em tha thứ cho anh tất cả và hãy vì anh mà vui vẻ, sống tốt..con người anh là vậy, nếu yêu sẽ yêu hết mình nhưng anh sẽ cố quên em! Tạm biệt em! Chào các Bạn!

Người gửi: Tran Hung

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.