Tôi là một người cô đơn

15 Likes Bình luận

Chả biết sao tôi lại vào trang web này nữa. Nhưng tôi muốn nói ra tất cả những gì tôi giữ trong lòng lâu nay. Dù không cần ai đọc.

Truyện này cách đây 6 năm rồi nhưng tôi không thể quên. Trước tôi là một thằng nhóc tội nghiệp. Bố tôi hai vợ. Tôi là con vợ hai nên bị ruồng bỏ, mắng chửi, bắt nạt … đánh đập. Mẹ tôi cũng ruồng bỏ tôi.

Nghĩ là cuộc sống này thật giống địa ngục. Nhưng tôi gặp được người ấy vào một lần đi sinh hoạt hè. Và rồi chuyện gì đến cũng đến. Tôi đã yêu người ấy. Người ấy cũng nói vậy nhưng tôi không biết là thật hay đùa. Tôi vui lắm khi có người ấy ở bên.

Những buổi tối đi dạo cùng nhau tôi cảm thấy tôi là người hạnh phúc nhất thế gian này. Những trận đòn, những lời chửi mắng, nỗi cô đơn. Tôi vẫn cười và đón tiếp chúng.

Nhưng rồi một ngày người ấy nói là đã có người yêu. Tôi nghe vậy cảm giác như tim tôi ngừng đập. Tôi đứng dậy và chạy thật nhanh. Không biết tôi đang chạy đi đâu nữa. Tất cả như sụp đổ trước mắt tôi. Và tôi như bị ám ảnh bao năm nay …

Tôi vẫn sống bằng niềm tin và những kỷ niệm mà tôi và người ấy đã có trên những con đường hạnh phúc.

Phù đã 5-6 năm rồi tôi vẫn vậy không thay đổi. Giờ tôi đã 20 tuổi. Nhưng những ký ức đấy không hề phai nhòa.

5-6 năm tôi sống trong cô đơn lạnh lẽo … Bóng tôi là bạn của tôi. Phù … mệt quá ^^~

Nếu em đọc được những dòng chữ này thì thật tốt biết bao. Hãy sống thật tốt em nhé. Anh vẫn sẽ sống như này cả cuộc đời. Vĩnh biệt em người anh yêu nhất trên thế giới này.

 

>> Vẫn biết không nên… nhưng lòng không thể…

>> Ta không cần biết mọi người nghĩ gì về ta!!!

>> Khóc tình

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.