Tôi mù quáng hay em mù quáng

6 Likes Bình luận
Sau 3 năm Cao Đẳng em ra trường trước và kiếm được công việc. Chuyện của 2 đứa bắt đầu trở nên căng thẳng hơn khi em bị áp lực của công việc. Em thường xuyên cáu và nổi giận với tôi, tất nhiên là tôi cũng có phản ứng với thái độ đó của em. Nhưng mỗi khi em đi làm về được gặp em tôi lại quên hết những chuyện cãi vã qua điện thoại.

Ngày trước khi em và tôi còn phải đi học thì cả 2 đứa cùng giúp đỡ nhau. Em quan tâm đến tôi nhiều hơn là tôi quan tâm đến em. Nhưng bây giờ khi em đi làm thì tôi phải đổi lại trách nhiệm đó, bởi tôi thương em đi làm vất vả, mặc dù tôi khá là vụng về trong mấy chuyện trong nhà. Nhưng dù sao tôi cũng hoàn thành được trách nhiệm của mình mặc dù ko được hoàn hảo. Ngày ngày, tôi đi học về lại lo cơm nước giặt giũ và đón em mỗi tối em trở về. 

Rồi em nói với tôi em phải đi công tác xa và không thể gặp nhau trong một thời gian. Em hứa với tôi ngày về và tôi ở nhà chờ đợi ngày đó. Đến ngày hẹn em gọi điện bảo với tôi rằng em ko về được và hẹn tôi thêm một thời gian nữa. Tôi tiếp tục đợi và bắt đầu lo lắng cho em. Tiếp tục em lại lỡ hẹn với tôi, tôi bắt đầu nảy sinh nghi ngờ. Tài khoản của tôi cũng bắt đầu cạn kiệt bởi lúc em đi công tác đã cầm nhầm thẻ ATM  của tôi. Đó là vật trung gian duy nhất tôi có thể nhận được tiền từ gia đình gửi. Tôi vẫn có thể tiếp tục sống bằng cách tiết kiệm hơn, cắt giảm mọi chi tiêu và sở thích hằng ngày của mình. Tôi đã sử dụng chiếc thẻ ATM đó làm cái cớ để em trở về với tôi một vài ngày cho tôi bớt lo lắng hơn và để chắc chắn rằng đến hẹn em sẽ về. Em vẫn không về mặc dù tôi nói với em rằng tôi đã không còn tiền để tiếp tục chi tiêu cho hằng ngày. Hết cách thuyết phục em trở về nên tôi đành phải đợi. 

Cuối cùng em cũng trở về, nhưng đó lại là cái ngày thất vọng của tôi. Em giao chìa khóa nhà của em cho tôi khi em đi để tôi có thể giúp em trông coi nhà cửa. Đêm đó tôi ở phòng em và ngồi đợi em cả đêm để có thể nghe tiếng bước chân em trở về. Đêm đó tôi đã có nhiều suy nghĩ về em, hoài nghi em và tôi đã có một kế hoạch để chứng minh cho tất cả. Nghe được tiếng bước chân quen thuộc của em khi trở về tôi giả vờ đã ngủ say, cửa đã khép và em có thể đẩy cửa vào trong nhà. Tôi nhắm mắt và nghe tất cả hành động của em. Em bước vào trong nhà bật điện và thấy tôi đã ngủ say. Em ko hôn lên má tôi khi nhìn thấy tôi, điều mỗi lần em làm khi 2 đứa phải xa nhau một thời gian dài. 

Tôi là người rất thoải mái trong khi ngủ và dễ ngủ nên từ trước đến giờ những tiếng ồn hay bất cứ tác động bên ngoài cũng không làm tôi tỉnh giấc. Rồi em cũng leo lên giường đi ngủ, lúc này tôi nghĩ rằng do em đi làm về và đi xa về mệt nên chỉ muốn nghỉ ngơi ngay lúc đó. Chuông điện thoại của em reo. Tôi vẫn vờ như ngủ say. Em cầm điện thoại và bước ra khỏi nhà để nghe. Đây là điều chưa từng xảy ra giữa hai đứa, bởi mọi thứ em và tôi đều chia sẻ với nhau tất cả và cả việc tôi là người dễ ngủ nữa. Tôi vẫn tự nhủ mình phải tin tưởng ở em. 

Tôi ngắm nhìn em suốt từ lúc em quay trở lại giường và ngủ. Khi em tỉnh dậy, thấy tôi em chào bằng một câu: “sao anh nhìn em như động vật lạ vậy”. Chuông báo tin nhắn reo. Em đọc xong và bảo tôi rằng em phải đi công tác tiếp. Tôi bật dậy và nói em ko thể nói chuyện với tôi một chút sao. Em nói rằng em rất vội và hẹn để lần sau. Em cứ làm mấy việc chuẩn bị của em rồi bước ra cửa và đi. Tôi vẫn ngồi trên giường và ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì. Đầu tôi lúc này trống không. 

Sau vài ngày, em trở về vẫn cứ lạnh nhạt với tôi như thế. Tôi tìm rất nhiều cách để hỏi chuyện em nhưng đều bị lấy cớ rằng em đi làm rất mệt và muốn đi ngủ để có sức đi làm. Tôi không còn cách nào khác nên đành thôi không hỏi nữa. Dấu hỏi cứ mãi đặt trong đầu tôi và tôi chỉ muốn em trả lời hết các nghi vấn của tôi. Do không chịu được sư nghi ngờ của mình tôi quyết định bắt em phải trả lời hết cho tôi dù là em có nói dối tôi để tôi có thể yên lòng. 

Tôi sang bên nhà em từ sáng sớm. Tôi gọi cửa và em trả lời vọng ra bảo tôi về để em có thể nghỉ ngơi. HaHa, thật nực cười là bằng giác quan của mình tôi biết cái gì đằng sau cánh cửa đó. Tôi nhất quyết không về và bắt em phải mở cửa.

Tôi thuyết phục em bằng mọi cách để em có thể mở của cho tôi rằng tôi quên đồ trong phòng, rằng tôi cần phải nói chuyện với em. Và tất nhiên càng kéo dài thời gian, càng từ chối thì càng chứng minh rằng cảm nhận của tôi là đúng. Một gã nào đó ở đằng sau cánh cửa đó.
Tôi đánh vào nhược điểm của em là tôi sẽ không đi đâu cho đến khi em mở cửa, với công việc của em và có thể là của cả cái gã đằng sau cánh cửa kia nữa em không thể ở trong nhà suốt được. Tôi nói tiếp với em rằng tôi sẽ sử xự thật lịch sự bởi đây là chuyện xấu hổ của cả ba người nên tôi không muốn làm ầm ĩ.

Cánh cửa mở, tôi sắp khóc bởi cái tôi nhìn thấy bằng chính đôi mắt của mình. Tôi chỉ nói được một câu là cả ba cần phải nói chuyện. Gã không nói gì bước ra, em nói với tôi là có gì ra quán nói chuyện, không thể nói ở đây được. Tôi gật đầu đồng ý và quay lưng đi ra ngoài bởi tôi bật khóc, không lên tiếng nhưng nước mắt cứ tuôn ra. Khi định thần trở lại thì lúc này chỉ còn em và em nói với tôi rằng gã có việc cần đi gấp.

Tôi biết em sẽ đưa ra rất nhiều lý do, nguyên nhân và cả cái nguyên nhân và lý do trong hoàn cảnh này nữa. Tôi biết chính xác em sẽ chọn lý do nào vào hoàn cảnh này để giải thích cho tôi. Tôi chỉ hỏi em còn yêu tôi không, còn tôi chấp nhận tha thứ cho em tất cả bởi tôi vẫn yêu em. Em nói dối tôi về nguyên nhân và lý do và tôi vô thức chấp nhận lời nói dối đó và trở về nhà. 

Tôi bắt đầu tìm hiểu về thân phận của gã. Sự thật về gã càng làm tôi đau đớn và khó hiểu về lựa chọn của em. Gã hơn tôi và em gần hai chục tuổi và bằng tuổi mẹ của em. Là một tên lái xe làm cùng công ty với em, đã từng có vợ và ly dị. Cũng có thể gã có một đứa con nhưng gã không dám chắc đó là con của gã. Gã là một kẻ khá thô lỗ và nóng nảy. Cuộc sống của gã không vất vả nhưng cũng không có gì bởi gã sống một mình và ở nhà thuê, dân lái xe thì nay đây mai đó. Tôi không biết trong đầu em nghĩ gì nữa. 

Giờ lại là phép so sánh giữa tôi và gã. Phải chăng do tôi quá trẻ, tôi bằng tuổi em. Tôi chưa đi làm nhưng đang là sinh viên Đại học năm thứ 4. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả, tôi sống khá đầy đủ về mặt vật chất và cũng không phải lo lắng về tương lai sau này bởi tôi có bố đứng đằng sau lưng hỗ trợ cho tôi cũng như cho em sau này.

Cả gia đình tôi và gia đình em đều đã biết chuyện hai đứa và cả hai cũng đã đến gia đình gặp mặt. Gia đình tôi hài lòng về em còn gia đình em có hài lòng về tôi hay ko thì tôi ko dám chắc. Tôi được gia đình giáo dục chăm sóc từ bé nên trong mắt mọi người tôi được biết đến như một người hiền lành ngoan ngoãn. Gã là một kẻ nghiện thuốc, nghiện rượu. Tôi không được đẹp trai cho lắm những gã cũng không đẹp gì hơn tôi. 

Ba năm qua 2 đứa có với nhau không biết bao nhiêu kỷ niệm, vậy mà em lại có những lựa chọn cho riêng em như thế này sao? Vậy lý do là do đâu. Phải chăng là do tôi chưa phải hoàn hảo. Phải chăng vì cũng có những lúc tôi cũng như nhưng người bình thường, cũng có những lúc tôi mắc phải sai lầm mà em loại bỏ tôi. Phải chăng em cần có thêm người quan tâm em ở nơi làm việc Vậy là em thích cuộc tình tay ba sao. Em có nghĩ đến gia đình em không khi em làm như vậy.

Xét về mặt nào đó thì gia đình em rất phong kiến theo những gì anh biết và qua lời kể của em. Vậy em có nghĩ đến gia đình em không. Hay em nghĩ em có thể che mắt được tất cả mọi người. Câu hỏi còn nhiều mà tôi hỏi em thì em lại chỉ trả lời em cần thời gian suy nghĩ còn bây giờ em đã quá mệt mỏi rồi. 

Thời gian tiếp tục trôi và em vẫn thái độ lạnh nhạt với tôi mà tôi thì chưa có câu trả lời cho mình. Nhiều lần tôi nghĩ mình nên quyết định chia tay và chấm dứt tât cả những chuyện này, nhưng không dám bởi tôi vẫn yêu em.

Để có can đảm làm điều này tôi lại nhường quyết định đó cho em nhưng em không trả lời tôi và kéo dài thời gian bằng câu “Em cần thời gian suy nghĩ”. Tôi lại hy vọng vào thời gian có thể giúp em hiểu hoặc thời gian có thể xóa nhòa hình ảnh của em trong đầu tôi.
Tôi liên tục nhắn tin cho em, thuyết phục em để cả 2 có thể làm lại. Em vẫn vô tình không hồi âm. Có những hôm em bất chợt đồng ý làm tôi bùng lên ngọn lửa hy vọng nhưng ngày hôm sau em lại quay trở lại như ban đầu còn tôi lại bắt đầu suy nghĩ. Vậy là thời gian cũng ko thể giúp được tôi nếu như tôi vẫn cứ mù quáng thế và không có quyết định cho riêng mình.

Thời gian cứ trôi và chuyện không hay lại ập đến. Hằng ngày tôi vẫn sang bên em để xem em dạo này sống thế nào. Tôi hỏi thăm mọi người xung quanh em, điều này cũng dễ dàng bởi họ là bạn của em nhưng cũng là bạn của anh.

Rồi một hôm, cái ngày mà như hàng năm tôi phải về quê và vắng mặt trên này. Tôi không muốn về nhà và đi chơi đến khuya rồi ngủ lại ở phòng bạn tôi, một hàng xóm gần phòng em. Thật tình cờ là hôm đấy tôi lại dậy sớm và lại muốn nói chuyện với em. Tôi gõ cửa phòng em và em mở của và nói ngay với tôi rằng em cần ngủ để chuẩn bị đi làm.
Giác quan của tôi rất mạnh liệt và một lần nữa tôi lại biết cái gì đằng sau cánh cửa. Tôi nhếch mép cười đáp trả em và quay trở lại phòng bạn tôi mà không nói thêm gì. Đánh mất lý trí tôi ngồi từ xa đợi em bước ra. Em đã bước ra ngoài, lúc này trong phòng chắc chắn chỉ còn một mình gã. 

Đợi em đi ra ngoài một lúc, tôi xông vào phòng và bắt đầu ẩu đả. Máu chảy lên người, tôi không biết là máu của tôi hay của gã nữa. Đến khi ra ngoài tôi mới biết là máu của gã. Sau này tôi mới biết là có cả máu của em trong đó nữa. Em nghe thấy tiếng và chạy vào phòng can ngăn rồi vô tình bị vạ lây. Bước ra em chốt của phòng lại chỉ còn tôi và những hàng xóm hiếu kỳ ở ngoài. 

Tôi về quê ngay lúc đó, trốn tránh tất cả. Khi về đến quê nhờ một vài người ở xóm em mà tôi liên lạc được mà tôi biết tình hình trên đó. Gã cũng không bị thương nặng lắm, còn em tôi chưa rõ thế nào. Gã gọi công an và bắt tôi phải lên gặp để xử lý. Nhưng em lại đứng ra nhận hết trách nhiệm và giải quyết mọi chuyện trong khi tôi đang nhờ bố tôi giải quyết mấy chuyện đó.

Tôi quay trở lại gặp em và nhìn thấy những vết thương của em do anh gây ra. Tôi khẩn cầu em để tôi chăm sóc cho em khi em bị thương và xin lỗi em. Nhờ vậy mà tôi có thể nói chuyện với em đôi chút. Em nói với tôi em đã chấm dứt tất cả và bây giờ em ko muốn nghĩ đến tôi hay gã ấy nữa, em cũng ko muốn yêu ai nữa. Tôi vẫn cầu xin em cho tôi một cơ hội và em vẫn trả lời tôi rằng em cần thời gian. Rồi một hôm, em nói với tôi em ko xứng đáng với tôi nên cả 2 không thể quay trở lại với nhau được. 

Tôi bắt đầu tìm cách quên em và không quan tâm tới em nữa. Tôi bắt đầu hút thuốc, cái thứ mà hồi lớp 6 tôi cũng đã từng thử với mấy đứa bạn hồi đó. Nhưng lúc đó tôi nhận thấy nó không có gì hay ho cả. Vậy mà giờ đây tôi lại cần nó. Tôi nhận lời các cuộc nhậu nhẹt của đám bạn sinh viên mà chúng nó gọi đó là giao lưu. Tôi thiết nghĩ em chọn một kẻ không ra gì vậy tôi cần gì phải trở thành kẻ hoàn hảo.

Tôi bắt đầu thử hút những thứ kich thích hơn mà mấy đứa gọi là “cỏ”, tôi đi thâu đêm, đi sàn cắn thuốc lắc, tán gái. Bắt sóng được vài em tôi nhắn tin cho các em mỗi khi tôi nhớ đến người ấy. Chợt giật mình nhận ra rằng tại sao tôi phải trở nên như thế này. Em đã không chọn tôi bởi tôi chưa hoàn hảo. Vậy sao tôi ko trở nên tốt hơn, tự hoàn thiện bản thân mình. 

Mong rằng điều đó làm em suy nghĩ lại và cho tôi một cơ hội để tôi có thể làm lại với em. Tôi vẫn yêu em…

(Người gửi: Nguyễn M. C.)

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.