Tôi nên hận hay nên yêu anh??

5 Likes Bình luận

Tôi, một người con gái mới vừa tròn 17 tuổi, nhưng đã trải qua không biết bao nhiêu vấp ngã của đường tình.

Năm tôi 14 tuổi, tôi cùng mẹ di cư qua nước Mỹ, tôi không ngờ đó cũng là lúc tôi mất đi tuổi thơ êm đềm, sự ngây thơ và trẻ con của mình. 14 tuổi, tôi mất đi sự trinh nguyên mà tôi không biết rằng nó quý giá đến dường nào. Sự mới mẻ, lạ kì của vùng đất mới thôi thúc sự tò mò nhưng ngây ngô của tôi, nó đã kéo tôi vào vực sâu của sự hư hỏng hồi nào mà tôi chẳng hay. Những cuộc tình qua tay nhanh chóng vụt qua. Những người mà tôi quen, từ cùng tuổi cho tới lớn tuổi hơn tôi, đủ cả. Thế nhưng giờ nghĩ lại mới biết đó chỉ là những cuộc tình trẻ con.

Tôi cứ thế sống một cuộc sống vô tư không trách nhiệm, không lo nghĩ, cho tới một ngày, tôi gặp anh. Khi đó, tôi mới 15 tuổi và anh, cũng chỉ vừa 20. Anh, người con trai mạnh mẽ, vui tính, đầy sức hấp dẫn và lôi cuốn. Có thể người ngoài nhìn vô, anh là một người con trai hoàn hảo, nhưng chỉ khi nào thân thuộc, anh mới phô bày hết bản thân của mình. Trong sự mạnh mẽ là sự háo thắng, trong cái vui tính chứa đầy sự nóng nảy của một chàng trai mới lớn, anh lôi cuốn cũng đồng thời dễ bị người khác cuốn hút, trăng hoa là bản tính không bao giờ đổi dời trong anh, mãi mãi, thậm chí cho dù già, anh cũng vẫn là anh, cũng không bao giờ thay đổi được thói trăng hoa của mình. Còn tôi, một con bé loắt choắt, ngây ngô đến khờ dại, không ngu ngốc nhưng lại dễ dàng tin vào ngưới khác, cho dù đã biết được sự thật.

Mọi người thường cười và nói lập lờ với tôi rằng: “Nhan sắc mài, hồng nhan bạc phận!!”. Không biết đó có phải là sự thật hay không nhưng những cuộc tình trước đều dễ dàng gục ngã trước tôi. Nhưng đến nhanh thì đi nhanh, họ ra đi cũng như lúc đến vì nhận ra rằng cái mà họ mê, chỉ là vẻ ngoài của tôi.

Lần đâu tiên gặp anh, lúc đó vô tình tôi và những người bạn vô ngay tiệm anh làm (anh là một nhân viên phục vụ cũng đồng thời là một ca sĩ local bên đây). Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh: “Người đâu mà vô duyên, nhan sắc cũng tạm được nhưng sao mà mê gái quá vậy trời!”. Nghĩ thế là bởi vì những khi bưng đồ ăn ra, anh toàn tranh thủ chọc ghẹo và xin số điện thoại bọn tôi. Hỏi ra mới biết là anh quen biết với chị tôi. Mặc dầu chị tôi nói anh giỡn nhưng sao tôi cũng mất cảm tình với anh ngay từ lần đầu gặp mặt..

Hai năm sau, trong một bữa tiệc sinh nhật của nhỏ bạn, tôi gặp lại anh. Một thời gian khá lâu để tôi thay đổi, không còn sự trẻ con và ngây ngô nữa, thay vào đó là cơ thể của một người con gái mới lớn, quyến rũ đến chết người, mặc dù bản chất chỉ là một đứa con nít không hơn không kém nhưng đã biết suy nghĩ hơn xưa. Còn anh thì vẫn thế, điển trai và vui tính, nhưng có vẻ anh đã đẹp hơn xưa :). Anh có vẻ bất ngờ khi gặp tôi. Cũng trò chuyện và xã giao như mọi người nhưng có vẻ anh có ý muốn tán tỉnh tôi. Anh mời tôi ra nhảy, rồi thừa lúc tôi không để ý, anh lén hôn vào má tôi. Sau đó khi tôi ra về, anh cứ ôm lấy tôi không chịu buông. Bản tính hiền lành, tôi chỉ biết năn nỉ anh thả tôi ra, mãi tới khi chị tôi hối thúc, anh mói chịu thả tôi ra.

Về đến nhà, anh gọi điện và nói chuyện với chị tôi (anh giải thích là anh gọi cho tôi nhưng máy tôi hết pin, anh mới gọi cho chị tôi để hỏi chuyện về tôi, nhưng chị tôi thì nói là anh không nói gì về tôi cả). Tôi nghe chị tôi kể về anh, rằng anh là người con trai đào hoa, lăng nhăng và cực kì mê gái, nhưng anh là một người bạn tốt nếu nói chung. Bạn gái của anh lúc đó là một người hết sức đoan trang và hiền hậu, thế nhưng vẻ ngoài và tình yêu của cô dành cho anh không đủ để anh tránh xa những cuộc vui thâu đêm suốt sáng cùng những người con gái khác. Họ đã quen nhau được 4 năm, từ trước khi tôi gặp được anh.

Thú thật tôi đã có cảm tình với anh từ lần đó, rồi những ngày sau, những lần vô tình gặp mặt, những bữa tiệc không hẹn mà gặp, đã khiến tôi dần để ý đến anh. Thế nhưng, trong thâm tôi đã xác định, anh là một dạng người để làm bạn chứ không phải để yêu. Nhưng, ông trời có mấy khi cho con người được như ý muốn.

Một lần vô tình đi chơi với anh, không biết ma xui quỷ khiến nào, tôi đã uống hết 2 ly rượu mà cứ tưởng đó là cooktail. Đầu óc choáng váng, đến khi tôi bừng tỉnh đã thấy mình không một mảnh vải che thân và kế bên tôi là “anh”. Tâm trí tôi điên cuồng, tôi đã làm gì, tôi đang ra sao thế này. Anh mở mắt, có vẻ là vì tôi đã làm anh thức, anh choàng tay và ôm tôi. Anh cười, nụ cười sao mà đẹp đến chết người. Tôi ngơ ngác hỏi anh chuyện gì đã xảy ra tối qua, anh phì cười và nói không có gì. Tôi im lặng và nhìn anh khép dần đôi mắt.

Rồi những ngày sau đó, tôi sống một cuộc sống lặng lẽ bên anh. Tôi biết mình đang hành động dại dột, tôi biết tôi chỉ là một con rối bên cạnh anh không hơn không kém. Tôi ngu ngốc và khờ dại. Trái tim tôi rỉ máu và đau đớn, nó khóc thét lên khi nhìn thấy anh và cô ấy ngồi bên cạnh nhau, trước mặt tôi. Mọi người tự động nhường ra hai chỗ cho anh và cô, tôi cười, cười mình khờ dại, người ta đã quen nhau 4 năm rồi, còn tôi có là gì đâu. Phải chăng chỉ là người lúc anh buồn anh cô đơn anh cần tới??

Tôi nằm bên cạnh anh, ôm lấy anh nhưng không trọn vẹn bởi khi đó, tiếng chuông cửa reo lên và tôi biết, cô ấy đang ở ngoài đó. Tôi tìm cách trốn, tìm cách giấu mình, nhưng không sao giấu được sự buồn tủi, những giọt nước mắt đang lăn dài trên má khi cảm thấy mình như một tình nhân đang cố giấu mình khỏi vợ lớn. Buồn tủi ê chề nhưng vẫn không ngăn được tôi ở lại bên anh.

Rồi một ngày, dường như ông trời có mắt, đã thấu được nỗi buồn của tôi mà ban cho tôi một ân huệ, anh nói anh thương tôi, anh đã chia tay với bạn gái, và anh chính thức giới thiệu tôi với mọi người. Tôi cảm thấy hạnh phúc và vui sướng, dù tôi biết lúc tôi có được hanh phúc đó cũng là lúc người con gái ấy đang đau khổ. Có thể mọi người nghĩ tôi là kẻ thứ 3, kẻ phá hoại hạnh phúc người khác, nhưng có mấy ai hiểu, tôi trân quý hạnh phúc này đến nhường nào. Mà tôi cũng không hẳn là kẻ thứ 3. Tôi biết được trong 4 năm anh và cô ấy quen nhau, 2 người đã từng chia tay rất nhiều lần và anh cũng từng quen rất nhiều người con gái khác. Mặc dầu anh đã ngủ với tất cả những người con gái anh quen. Nhưng cuối cùng, anh và cô ấy cũng trở về với nhau. Cô ấy quá yêu anh, cô ấy tha thứ tất cả. Có lẽ đó là số phận của họ. Và tôi, phải chăng cũng chỉ là một trong số những người con gái ngang qua đời anh?? Tôi rối loạn với những ý nghĩ đó…

Những ngày tháng sau đó, tôi hạnh phúc với những gì mình đang có. Anh dẫn tôi ra ngoài và giới thiệu với mọi người. Mặc dầu đôi lúc, tôi vẫn thấy anh liên lạc với những người con gái khác, tán tỉnh và gọi mời họ, nhưng tôi chấp nhận và bỏ qua với hy vọng tình yêu của tôi sẽ làm anh thay đổi. Chớp mắt đã 5 tháng, 5 tháng ngắn ngủi nhưng với tôi nó dài như 5 năm. Tôi tận hưởng cảm giác hạnh phúc, những buồn lo khi 2 người cãi nhau, những hy vọng về tương lai tươi sáng cho tôi và anh. Tôi cãi mẹ, khăn gói sang nhà anh và sống với anh như vợ chồng. Tôi lo cho anh cái ăn, cái mặc, tắm cho anh như 2 vợ chồng thật. Tôi cố gắng làm tròn bổn phận một người vợ dù tôi biết tôi chẳng có danh phận gì cả. Chấp nhận cho anh đi đến những cuộc vui thâu đêm dù biết ở đó, anh sẽ ôm hay hôn một ai khác. Và rồi phải lo lắng và chăm sóc anh sau những đêm tiệc tùng đó. Biết thế nhưng tôi vẫn chờ đợi vì tôi biết anh sẽ quay trở về lại ngôi nhà của anh, nơi có tôi đang đợi anh ở đó. Chấp nhận mọi thứ, nhẫn nhịn và chịu đựng tất cả chỉ với hy vọng rồi đây anh sẽ thay đổi…

Nhưng 17 tuổi, cái tuổi quá nhỏ để tôi lường trước hết mọi việc. Vô tình đọc dược những dòng tin nhắn mà cô ấy gửi anh, tôi bàng hoàng và tưởng chừng như chết đi được. Thì ra bấy lâu nay, anh và cô vẫn còn liên lạc. Anh và cô vẫn gọi nhau bằng cái tên thân mật mà tôi luôn dùng để gọi anh “Honey” hay “Ông Xã/Bà Xã”. Cô nói cô muốn anh và cô hãy trở lại như thuở trước, rằng có phải anh đang bỏ rơi cô, rằng không có cô anh sống vui vẻ lắm phải không?.. Và anh luôn nói rằng anh mãi mãi là của cô, trái tim anh đã thuộc về cô lâu rồi, rằng cô hãy chờ anh 5 tháng,.. Tôi không biết vì lý do gì mà anh bảo cô chờ anh 5 tháng, phải chẳng là sau khi anh chán chê tôi rồi, khi đó anh sẽ rời bỏ tôi để trở về với cô.

Tôi không hiểu, nếu 2 người còn liên lạc thì tại sao tôi ở bên nhà anh bấy lâu nay, cô không hề ghé tới. Anh đã giới thiệu tôi với bạn bè và gia đình anh, chả lẽ cô không biết. Còn nếu cô biết sao cô chấp nhận và chờ đợi như vậy?? Phải chăng cô đã quá yêu anh hơn bản thân cô?? Còn tôi, tôi có yêu anh hơn bản thân tôi?? Có thể tôi không yêu anh bằng cô nhưng tôi tự tin rằng mỗi một ngày, tôi ở bên anh, tôi luôn khiến anh hạnh phúc và vui vẻ.  Tôi tội nghiệp cô ấy, nhưng rồi ai sẽ tội nghiệp cho tôi đây??

Từng ngày từng ngày nữa trôi qua, tôi cảm thấy tôi yêu anh nhiều hơn bao nhiêu thì giờ tôi cũng cảm thấy hận và ghê tởm con người anh bấy nhiêu. Người con trai ôm tôi, hôn tôi, ăn cơm do tôi nấu, nằm trên chăn ấm nệm yêm do tôi trải, ôm lấy tôi mỗi khi ngủ đang thề non hẹn biển với người con gái khác, đang ăn nằm với người con gái khác trên chính chiếc giường mà tôi cùng anh ngủ mỗi ngày. Cô quá yêu anh, cô chấp nhận mọi thứ, cô tha thứ tất cả. Vậy còn tôi, tôi sẽ phải làm sao đây??

Có ai giúp đỡ tôi cho tôi lời khuyên không?? Tôi nên làm gi bây giờ? Tôi đã đúng hay sai?? Phải chăng tôi nên trả anh lại về với cô ấy?? Hay là dùng tình yêu của mình làm cảm động anh, mong anh thay đổi, níu giữ anh lại cho mình?? Xin hãy giúp tôi với 🙁 !!!

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.