Tôi ơi hãy bình yên, mong ai đó hãy mở rộng trái tim

3 Likes Tắt bình luận

Câu chuyện tình của tôi bắt đầu từ cách đây hơn 3 năm. Từ lúc tôi là cô gái ngây thơ từ dưới quê lên Sài Gòn – nơi phồn hoa nhưng đầy những câu chuyện buồn. Trước khi tôi kể câu chuyện này tôi biết rằng chắc ai đó có người đọc sẽ ghét tôi lắm. Sẽ có bao nhiều người phụ nữ thầm nguyền rủa tôi. Nhưng xin các chị/các bạn hãy hiểu cho tôi nếu như các bạn có rơi vào trường hợp như tôi mới hiểu được nhất là những cô gái Miền Tây nhẹ dạ tin người.

Ngày ấy tôi gặp anh tình cờ và như duyên số cho chúng tôi gặp nhau. Đôi lần trò chuyện làm quen anh muốn kết bạn với tôi và nhanh chóng nói để ý tôi. Mới lên tôi cũng sợ, e dè và giữ khoảng cách. Tôi cảm nhận anh là người từng trải. Anh sành sỏi và 1 chút gì khiến tôi bất an. Nhưng rồi chính sự sành sỏi của anh đã đôi lúc khiến tôi yên tâm khi được anh chỉ dẫn nhiều khi sống một mình nơi đất lạ. Tôi nghĩ làm bạn và học hỏi anh những điều đó.

Ban đầu là bạn tôi vẫn nghĩ mình sẽ kiên định không làm gì sai như bao cô gái nhẹ dạ khác. Tôi có thể làm chủ được bản thân mình. Nhưng dần anh ngỏ lời thương.. Mối tình đầu của tôi bắt đầu từ anh. Chính sự ân cần lo lắng của anh đã dần chiếm lòng tin của tôi về anh. Tôi hiểu anh và cố gắng gạt bỏ đi quá khứ của anh. Mặc dù tôi biết anh vẫn còn dối tôi điều gì đó. Anh đâu biết rằng chịu đựng điều đó không hề đơn giản. Tôi phải cố gắng cho tấm lòng vị tha của mình để vun vén cho tình yêu hiện tại.

Tôi đã kể với anh: từ nhỏ cuộc sống của em đã lấy mất của em niềm tin vào người khác, em đã bị cha mẹ bỏ rơi để tuổi thơ em không được như bao người. Ký ức tuổi thơ em là những tháng ngày buồn bã với gia đình em khó khăn, nếu quen 1 người mà chỉ để yêu đương thì em không muốn mất thời gian và suy nghĩ, vì em rất sợ ai đó sẽ làm em buồn. Anh đã an ủi: anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em, từ nay anh sẽ luôn ở bên cạnh em chia sẻ buồn vui, hãy quên đi quá khứ và hãy thấy vào những ngày sắp tới anh luôn bên em.

Ngày đó tôi còn chưa tin anh. Nhưng thời gian từng ngày anh ân cần bên tôi đã khiến trái tim tôi rung động nhớ nhung và chỉ biết anh thôi. Có lẽ là mọi thứ về cuộc sống trên đất thành này cũng đều do anh chỉ cho tôi. Tôi cố gắng làm để mình có thể phát triển bản thân hơn so với anh. Anh nói muốn làm riêng và kêu tôi về làm chung. Cố gắng hết mình để làm được việc, công ty 2 đứa làm cũng dần khá lên và có kết quả. Tôi càng dốc sức với ước mơ 1 gia đình hạnh phúc bên anh. Ngày tôi sợ hãi và khóc thật nhiều, tôi như người điên cứ nghĩ đến chuyện mình đã phạm sai lầm gì đó ….!

Để có được tôi anh nói đủ điều sẽ cưới tôi. Nếu yêu anh sao lại không tin anh. Thời gian qua chưa đủ làm em tin tưởng anh? Ngày đó tôi đã trao cho anh tất cả niềm tin và tình yêu với ý nghĩ anh sẽ là người chồng của tôi thôi. Cái tết đầu tiên từ chúng tôi quen, cũng là khoảng thời gian hai đứa xa nhau lâu vậy, bao nhớ nhung thúc đẩy anh xuống quê tôi để gặp tôi. Nhưng tôi nhận ra anh đã không thưa chuyện với gia đình tôi. Thấy buồn nhưng tôi lại an ủi vì bản thân mình chưa ổn định, và đôi lúc còn chưa suy nghĩ chín chắn.

Khi tôi nhận thấy cơ thể mình có điều gì đó khác lạ, nhưng vẫn không hiểu được. Anh phát hiện ra và đưa tôi đi bệnh viện. Một trái tim thứ 2 đang đập đều nhịp trong cơ thể tôi. Lúc đó đầu tôi rối lên bao suy nghĩ, vậy là mình sẽ cưới ngay ư? Nhưng mình chưa có bằng cấp. Mình chưa làm được gì liệu mình có thua sức người ta khi về ra mắt gia đình anh? Liệu bây giờ mình có thể làm mẹ? Gia đình mình còn bao khó khăn. Nhưng bên cạnh tôi cũng nghĩ tới 1 gia đình hạnh phúc với anh. Và vì anh tôi có thể làm được tất cả dù khó khăn.

Anh vội vàng quyết định và khuyên tôi nên bỏ nó đi. Cả 2 gia đình sẽ không ai chấp nhận cho anh em mình. Rồi sau này anh em mình cưới nhau rồi mình sẽ có con lại mà.

Gật đầu đồng ý, mà lòng tôi bao ngổn ngang sợ hãi…. Tôi lại làm điều gì đó sai lầm…. Nước mắt lăn dài từng đêm 1 mình để lo sợ điều gì đó mơ hồ. Từ ngày đó tôi luôn cảm thấy bất an về anh. Bỗng nhiên cảm nhận 1 khoảng cách vô hình mà tôi không tìm được câu trả lời. Tôi đã thẳng thắn với anh nhiều lần. Em biết là em chỉ là cô gái nghèo không bằng ai. Em còn phải lo cho mẹ già, lo cho gia đình em bao khó khăn. Nếu anh có thay đổi hãy nói với em. Yêu anh em có thể chấp nhận để anh tìm 1 người có điều kiện tốt hơn em, chỉ mong anh đừng lừa dối em. Em ghét nhất ai đó lại lừa dối làm em lại mất lòng tin.

– Không anh sẽ không bỏ em đâu bất cứ chuyện gì anh cũng sẽ bên em, mình cùng nhau cố gắng mà. Giờ cố gắng làm để lo cho tương lai…. Bao ước mơ trong tôi hiện ra về 1 ngày mai cố gắng.

Cảm giác bất an trong lòng mỗi ngày một lớn. Tôi sợ hãi ôm lấy anh khi giấc mơ thấy anh dần đi xa tôi, gọi mãi anh cũng không quay lại. Xung quanh tôi bóng đen và bao nhiêu người đáng sợ đang nhìn tôi…. Tỉnh giấc tôi bàng hoàng nhưng anh đã ôm lấy tôi an ủi không có gì đâu là mơ thôi mà – chợt nhận ra ánh mắt anh đang lo lắng điều gì đó.

Giờ này khuya rồi anh còn nói chuyện và chat với 1 ai đó… Tôi im lặng không hỏi. Cố gắng tin anh. Tình yêu thì không nên có sự nghi ngờ…. Anh nói dối tôi nhiều lần khi không bắt máy. Tôi cũng tin anh với những lý do anh bận, máy hết pin…. Đây có lẽ là lý do nói dối duy nhất cho bất cứ chàng trai nào đang ngoại tình.

Ngày 8/3 năm ấy tôi nghe tim mình lạnh giá. Khi tôi phải lang thang một mình, và anh với lý do đi thăm dì bệnh. Để trấn an, anh còn gọi 1 cú điện thoại duy nhất vào buổi sáng. Sau đó thì tắt máy từ sáng tới tối. Tôi thấy lo lắng và chỉ biết lang thang. Trong đầu tôi như hiểu được có chuyện gì đang diễn ra. Cố gắng gượng cười cho qua ngày, rằng tôi không cô đơn. Điện thoại anh vẫn bặt âm, bao nhiêu tin nhắn vẫn không trả lời….

Trên xe buýt tôi đã khóc rất nhiều, rất nhiều không thể tự an ủi nữa, chuyện gì đó đã xảy ra và biết mình không thể chịu đựng được cảm giác này. Tôi đã nhất quyết gặp anh cho bằng được hôm đó.

– Vẫn lý do anh đi nuôi dì bệnh, tôi muốn anh nói thẳng thắn về tình cảm của anh đã thay đổi? Nếu có chuyện gì xin hãy nói cho em biết. Em àh, ba mẹ anh không cho anh cưới em vì em là con gái Miền Tây… Ba mẹ anh muốn anh cưới người khác. Ba anh đã sắp đặt hết rồi, anh không cãi lại được….

Tôi đau đớn thay vì tôi là con gái Miền Tây. Những giọt nước mắt của tôi có làm anh xao lòng khi anh nói tiếng xin lỗi. Không em không như người ta, em sẽ cố gắng, em chịu cực chịu khổ và em chưa làm điều gì tại sao cha mẹ anh nói vậy. Nội em cũng là người Miền Trung gian lao bao mưa nắng. Em biết chịu khó và biết vươn lên, em sẽ cố gắng mà. Hãy cho em gặp ba mẹ anh, em xin anh…

Anh đã nói là không được em đừng làm anh khó xử. Anh không muốn bất hiếu với ba mẹ anh. Hãy cho em gặp 1 lần, em tin em sẽ làm động lòng ba mẹ. Em bây giờ không thể xa anh được đâu. Dẫu có nói thế nào thì anh cũng không chấp nhận cho tôi gặp gia đình anh hay gặp cô gái kia nói chuyện. Vì lý do trước đây anh cũng vì người yêu cũ mà làm gia đình anh khổ. Cô ấy cũng là con gái Miền Tây…..

Giờ anh khác quá không như ngày nào vẫn năn nỉ tôi về gặp mẹ anh. Đêm nào anh vẫn muốn ở bên tôi nhưng đêm này anh đã bỏ tôi 1 mình trong đau khổ và lo sợ. Tôi như người điên dại, mất hết lí trí không biết mình phải làm gì lúc này. Nước mắt cứ lăn dài. Vẫn phải đi làm, vẫn công việc công ty. Tôi không thể bỏ anh lúc này… Phải cùng anh tìm ra cách giải quyết.

Bạn tôi đã khuyên tôi hãy đi tìm ra sự thật vì họ nhận thấy không phải như thế. Quan trọng là anh thôi.

Những ngày qua anh vẫn lạnh nhạt với lý do gia đình ép buộc và anh chiều nay phải qua đó coi mắt cô gái kia. Như một định mệnh tôi vô tình tìm thấy 1 số điện thoại trong máy anh. Gặp được người con gái ấy – người con gái nhỏ nhắn.

Cô gái ngây ngô hiền lành và bóng loáng bên chiếc xe tay ga và dường như chưa bao giờ được biết về có sự hiện diện của tôi hằng ngày trước mặt anh. Chợt thấy mình nhỏ bé đến mức xấu hổ. Tôi vẫn chiếc xe đạp lộc cộc khi người ta hơn tôi mọi thứ. Người ta còn nguyên vẹn cô gái hiền lành. Vẫn vô tư kể với tôi về việc anh làm quen và yêu cô, kể về ngày 8/3 cô bắt đầu có tình cảm với anh, ngày hạnh phúc và cô chấp nhận làm bạn gái anh.

Nhanh quá chỉ mới 1 tháng thôi mà anh và cô đã quen nhau. Nhanh hơn những ngày tháng đầu tiên của tôi và anh. Thấy cô gái hạnh phúc vui vẻ, phần tôi biết mình không bằng ai thì hãy để anh tìm tương lai tốt đẹp. Tôi nhẹ nhàng khóc và thừa nhận tôi và anh đã chia tay nhau rồi. Và anh ấy giờ chỉ yêu mình cô ấy thôi. Chúc cho ai đó được vui vẻ và hạnh phúc.

Anh nói tôi hãy làm em gái anh…. Anh vui vẻ và hài lòng khi cuộc gặp gỡ của tôi và cô gái ấy đã không xảy ra chuyện gì. Tôi đã hỏi về những lời nói dối của anh. Dù anh vẫn không thừa nhận nhưng qua sự hài lòng và lạnh nhạt với tôi. Mặc trong lúc này tôi có đau khổ đến mức nào. Anh thì đang ra sức thuyết phục lòng tin cô gái ấy.

Tôi đã hiểu được thế gian này như sụp đổ nơi tôi. Lòng tin mất hết rồi. Tôi chỉ muốn chết đi để đỡ dằn vặt nỗi đau. Cũng có lúc tôi muốn đến trực tiếp gặp ba mẹ anh, hay muốn nói với cô gái kia tất cả về tôi và anh. Nhưng tôi ơi tôi tủi thân mình. Tôi yêu anh và muốn anh vui vẻ với những gì anh muốn. Tôi muốn rời xa anh ngay lúc đó. Uhm thì tôi sẽ tìm lại cuộc đời của mình. Tôi còn mẹ già còn bao ước mơ và lời hứa với gia đình.

Dù mang nặng nỗi niềm xấu hổ với gia đình, với bản thân chuyện cô gái miền Tây đã đánh mất bản thân. Nhưng anh vẫn lại níu kéo tôi ở lại vì lý do muốn giúp đỡ và quan tâm tôi như em gái. Và cô gái kia cũng tìm đến tôi với lời năn nỉ hãy ở lại làm cùng anh bên công ty để san sẻ công việc và tôi ở lại như em gái anh sẽ vui hơn. Đâu biết rằng tôi cố gắng ở lại với ý nghĩ mình hãy chứng minh cho người ta thấy tôi mạnh mẽ. Tôi dám đối mặt với sự thật. Tôi từng ngày nhìn người ta vui vẻ lòng tôi tan nát. Tôi khóc từng đêm ướt gối.

Là anh em nhưng anh vẫn tìm tôi khi cần đến và tôi cứ như chú mèo buồn bã mong được chủ nhân yêu thương. Rồi lại đau khổ chịu đựng khi nhìn người mình yêu hạnh phúc chuẩn bị ngày cưới. Đêm cuối cùng bên nhau sau những lời nói mệt mỏi vì thấy tôi khóc hoài vậy. Anh nhanh chóng về còn chuẩn bị nhiều thứ cho ngày mai. Tôi biết mình đã mất anh mãi mãi. Lấy hết can đảm tôi chạy đến sau lưng ôm chầm lấy anh. Anh đứng xuông tay và lạnh lẽo. Hãy để cho anh đi, anh xin lỗi…. Anh nạt tôi lần nữa, nghe mình thấy nhục nhã. Vòng tay tôi rã rời buông xuôi. Anh lao đi như một đứa trẻ mừng rỡ được giải thoát.

Ngày mai ai đó tưng bừng rượu hồng. Ôi bao ước mơ tôi đã từng mơ…. Giờ đây như từng vết dao cắt vào tim tôi từng mảnh. Giờ đây tôi dậy lên niềm căm phẫn. Tôi như muốn trả thù. Lý trí và lương tâm tôi không cho phép những ích kỉ này trỗi dậy.

Đêm nay anh đang rượu nồng bên người vợ hạnh phúc. Tôi ngồi đây viết cho anh lá mail với nỗi niềm. Dù là biết anh giờ chắc không muốn lắng nghe. Tôi vẫn không biết nói ai hiểu, chỉ biết viết cho anh những lời tận đáy lòng rằng tôi là đứa con gái Miền Tây nhưng trái tim tôi chung thủy và biết khoan dung. Chúc anh những lời chúc hạnh phúc.

Có lẽ mọi thứ sẽ dừng lại nếu như lá thư ấy chỉ anh đọc nhưng……. cuộc đời và số phận lại không tha thứ cho tôi và anh…..!!!.

Có thể bạn quan tâm: Làm sao để ta đến với nhau?

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy