Tôi phải làm gì để cứu em

11 Likes Bình luận

Tôi yêu em đã được nhiều năm rồi và đó cũng là lý do tôi lại yêu em đến thế. Định mệnh đã cho tôi găp em từ nhỏ, khi mà tôi chỉ là một cậu bé. Tôi đã được sống gần nhà em – đi chơi và quan tâm đến em. Đó cũng là lý do mà hình ảnh của em đã in sâu trong tôi.

Từ khi em hoc lớp 6 đến lớp 9 tôi đã quan tâm chăm sóc em như một người anh và gúp đỡ – chia sẻ, chỉ bảo em những khi em sai đường. Tôi đã rất hạnh phúc khi thấy em học giỏi và ngoan hơn. Tôi cách xa em nhưng lúc nào tôi cũng lo sợ em chểnh mảng học hành và chơi bời. Gần như ngày nào tôi cũng nhắn tin động viên và chia sẻ những gì em đang mắc phải. Tôi hơn em 5 tuổi.

Hè năm ngoái tôi về quê – tôi đã thấy em trưởng thành. Tuy em mới là một cô bé lớp 9. Em rất xinh và dễ thương. Sau vài ngày tôi đã nhận thấy em cũng đang dành tình cảm cho tôi – tôi và em yêu nhau. Một tháng sau tôi lại đi học trên Hà Nội. Có lẽ những tháng ngày bên em, được ôm em trong vòng tay, được nghe em nói về cuộc sống hạnh phúc mai sau – là những ngày hạnh nhất của tôi.

Tôi và em vẫn nhắn tin và gọi điện cho nhau, nhưng có lẽ vì nhớ em quá nên có khi 1 tuần tôi cũng chiu khó tranh thủ vượt 140km về quê để được gặp em, chắc là vì lý do tôi yêu em. Tôi đã đặt hết niềm tin và hy vọng mong em sẽ trở thành một người con gái tốt, học giỏi, ngoan, được nhiều người yêu mến. Và đó cũng là động lực mà tôi hướng cho em đi vì tôi rất yêu e. Trong suy nghĩ của mình thì em sẽ mãi là người vợ tương lai của tôi.

Mới đây tôi về quê nghỉ 2 tuần. Tôi mong chờ đến từng giây từng phút để gặp em. Ngồi trên xe khách mà tôi cũng không sao kìm được cái cảm xúc về em nữa. Bước xuống cổng trường em, lặng đi vào quán nước đợi em tan học chiều để mang tới cho em một bất ngờ. Đó là một món quà mà em thích, món quà do tôi tự làm, một chiếc móc khóa cặp sách có hình của tôi và em. Lặng nhìn mà chẳng thấy bóng em đâu cả. Tôi nóng lòng định gọi điện cho em nhưng tôi quyết định mang bất ngời tới cho em.

Cả trường đã về hết trời cũng bắt đầu tối dần và em cũng đã xuất hiện.

Trước mặt tôi em đã là một người khác thì phải – nhuộm tóc đỏ, mặc áo ngắn và cả một mái tóc sành điệu của “dân chơi”. Em ngồi sau một người bạn trai trên chiếc xe tay ga đắt tiền. Tất cả mọi người trong quán đều ồ lên và xì sào bàn tán về em, về dân chơi nhất trường cấp 3. Họ cười mà tôi đau khổ đến từng giây phút. Không hiểu được em nữa, chỉ mới xa em có 2 tuần mà em đã hoàn toàn thay đổi. Nhưng tôi vẫn tin em. Tôi hy vọng đó chỉ là những gì không phải là sự thật.

7h tối chẳng thấy em nhắn tin hay gọi điện. Tôi tìm đến quán cafe quen thuộc mà tôi với em hay ngồi. Tôi uống bia cùng mấy người bạn mà không sao quên được cái cảm giác lúc chiều. Và tôi lại gặp em đang nắm tay một người con trai khác đi vào quán. Tôi đau khổ nhìn em cười, cố chờ đợi em để nói một câu thôi. Tôi quyết định chờ chờ và đi theo sau em. Em đã ôm và hôn người ấy, lúc đó vì không kìm chế được tôi đã phá vỡ nụ hôn của người tôi yêu. Tôi tát em một cái và em đã khóc. Em nói xin lỗi tôi và bỏ đi cùng thằng đó. Tôi chẳng còn gì sao – nhưng hy vọng của tôi đã chấm hết, em là người tôi yêu nhất. Yêu hơn tất cả.

Tại sao em lại lừa dối tôi: em đâu có biết nếu em xa tôi em sẽ thành một người hư hỏng. Nhìn em đi với những phần tử xấu mà tôi không thể nào ngăn được. Tôi khóc vì mình đã không thể gúp em thành một người con gái ngoan. Giờ đây tôi buồn lắm – chỉ uống cho hết nỗi đau thôi ……

Tôi phải làm gì để cứu em đây. Hai ngày rồi – em hư hỏng, chơi bời, buông thả, trốn học, bia rượu cùng đám con trai hư hỏng. Tôi chẳng làm được gì cả. Tôi phải làm gì đây?

 

>> Tình yêu chớp nhoáng nóng bỏng bao nhiêu, kết thúc lạnh nguội bấy nhiêu

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.