Tôi phải làm sao bây giờ?

10 Likes Bình luận

Chào các bạn cùng các chuyên gia! Nay tôi có câu chuyện này muốn nhờ bạn đọc và chuyên gia tư vấn cho tôi.

Chúng tôi yêu nhau 7 năm và cưới nhau sinh được một cháu gái đầu lòng. Ngày ấy vợ chồng tôi sống rất hạnh phúc và gia đình cũng không có gì.

Chuyện cách đây 5 năm. Chuyện xảy ra khi tôi sinh cháu đầy 4 tháng và đi làm. Mẹ chồng tôi không muốn trông nom cháu và bắt tôi phải bỏ việc ở nhà trông con.

Ngày ấy tôi đang làm kế toán cho một công ty liên doanh. Chồng tôi làm cho công ty Nhà nước. Tôi không muốn mất công việc và môi trường làm việc cũng hợp với tôi và lương cũng khá. Tôi nhất định không nghỉ, và nói với ông bà là trông nom giúp để tôi đi làm nhưng bà không nghe. Tôi bảo thuê người trông thì bà bảo hoá ra mày coi bố mẹ mày không ra gì.

Tôi đành xin phép đưa con sang bà ngoại chơi, bà sang và bảo” Về nhà chơi với bà cho mẹ đi làm”. Nhưng khi về thì bà vẫn bắt tôi nghỉ làm. Cuối cùng tôi đi làm được một tháng thì lúc nào bà cũng gọi điện ra công ty bảo gọi tôi về. Tôi đành thất bại và bỏ việc. Nhưng tôi không ngờ rằng khi ở nhà cùng bà là cả chuỗi ngày mà không bao giờ tôi quên.

Bà nghĩ ra đủ trò không đâu và nói xấu rồi chửi mắng tôi.

Bà bảo có con mà không biết trông nom thương con. Ngày trước có ai trông con cho bà đâu mà bà vẫn vừa trông con và vừa đi làm ruộng được. Đứa con nào bà cũng tự nuôi và tự làm hết. Tôi giải thích rất nhiều cũng chẳng ăn thua. Ở nhà bà nói tôi sướng quá chỉ ăn với trông con…… Toàn chuyện của những bà ở quê ngồi dồi tôi không để ý lắm.

Và tôi vẫn nhận thêm việc về nhà làm báo cáo tài chính. Nhưng bà không để tôi yên bà bảo mày cậy tài nọ kia rồi vè ra đủ điều…… Bà đánh đập tôi. Tôi cũng chạy và không đánh lại bà. Bố chồng tôi thì một mực vợ nói sao nghe vậy. Còn chồng tôi bảo rằng bố mẹ là bố mẹ dù sai cũng là bố mẹ, mà mẹ bảo gì thì nghe đấy. Cay đắng và thương con… Tôi đành nhắm mắt mà sống…

Không những vậy bà còn chửi bố chồng với những câu rất hỗn. Và bắt bố chồng quỳ lạy và xin lỗi bà vì lý do ngày xưa bố chồng đã gửi bà về nhà ngoại (dạy dỗ thêm). Ông cụ 89 tuổi mà ngồi khóc như một đứa trẻ. Từ khi ấy tôi thấy hận bà. Nếu tôi là phận làm con bà làm gì tôi tôi cũng cam chịu nhưng đây là bố chồng của bà, mà cụ cũng già rồi. Tôi nói với bố chồng tôi là tôi không thể tôn trọng bà. Và từ đó hai mẹ con tôi gặp nhau, không ai hỏi ai.

Vợ chồng chúng tôi thì thuê ra chỗ khác ở. Anh cũng bỏ công việc nhà nước.

Nói chung mẹ chồng tôi còn quá nhiều thứ hỗn láo nhưng tôi không thể kể hết được. Ông nội tôi (là bố chồng của bà) 1 năm sau thì mất. Nhưng tình cảm vợ chồng tôi cũng từ đấy mà ảnh hưởng hay có những cuộc cãi lộn. Vì anh nói không thể mẹ con gặp nhau như kẻ thù.

Tôi thì biết mình làm như vậy là không phải nhưng không hiểu vì sao tôi không thể nào chào được bà. Tôi gặp bà như có một bức tường khổng lồ chèn ở cổ họng tôi không thể thốt ra được. Mặc dù tôi là đứa rất hay nói và sống rất trọng tình cảm. Tôi biết mười phần mình như vậy là sai. Nhưng đứng trước một người mà tôi đã chứng kiến những gì bà làm tôi chỉ cảm thấy hận nhiều hơn.

Nay con tôi đã 5 tuổi, thực ra tôi cũng không muốn có một gia đình như vậy. Nhưng tôi thấy với tôi khó quá. Mà chồng tôi nói nếu không thể thì chia tay vì bố mẹ với anh là trên cả. Tôi đang không biết quyết định sao. Chúng tôi cũng chỉ còn một hai ngày để ký đơn. Tôi hỏi anh là anh có còn yêu tôi không anh nói có. Tôi đang thương con quá. Tôi không biết làm thế nào mong các bạn sớm hồi âm.

 

>> Những bài thơ hay về đàn bà cũ

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.