HomeTình yêu

Tôi phải làm sao, giấu kín hay tỏ lòng?

Tôi phải làm sao, giấu kín hay tỏ lòng?
Like Tweet Pin it Share Share Email

Xin chào các bạn. Tôi đang cảm thấy rất buồn và có một chút gì đó rất chán. Mong các bạn có thể hiểu và cho tôi lời khuyên…tôi phải làm sao?

Tôi năm nay 27 tuổi. Có một công việc rất ổn định và một mái ấm gia đình rất hạnh phúc. Tôi có một người yêu rất yêu thương tôi. Anh năm nay 34 tuổi, có một sự nghiệp tốt và anh ta muốn cưới tôi làm vợ. Nếu tất cả người con gái khi sắp sửa kết hôn họ đều hạnh phúc…còn tôi …tôi rất lo lắng ….vì tôi không còn trong trắng ….mà người yêu tôi là một người rất khó tính…….tôi không dám nói với anh ta điều này vì tôi sợ… Tôi sợ …anh không yêu tôi nữa và tôi sẽ mất anh vĩnh viễn… Nếu thời gian có thể quay lại… tôi sẽ không làm như thế…tôi hối hận lắm.

Mọi người đều nói tôi đẹp và rất dễ thương…, tôi có cách nói chuyện mà nhiều chàng trai khi gặp đều cảm thấy thích và muốn trò chuyện… Dù gia đình tôi không giàu có nhưng tôi học giỏi và tôi rất xem trọng lễ giáo…. Từ khi tốt nghiệp đại học, tôi chưa từng yêu ai dù có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Tôi ra trường, đi làm và tôi đã biết một người qua lời giới thiệu của người bạn. Anh ta rất đẹp trai và ga lăng. Một cô gái chưa từng yêu ai, chưa từng biết được sự hạnh phúc khi có người yêu chăm sóc, chiều chuộng….

Một ngày kia, tôi đến nhà anh chơi nhưng không có ai ờ nhà…. sao tôi ngu ngốc thế.. tôi hối hận cái ngày đó… tôi vào nhà anh chơi … những cử chỉ nhẹ nhàng, lời nói ngọt ngào… đã đẩy tôi đi xa… đi xa… khi anh ta muốn gì đó…. tôi biết nhưng những cảm xúc cứ trỗi dậy… tôi muốn dừng lại nhưng sao không thể… Anh ta cứ… tôi đã khóc rất nhiều và hối hận lắm…..

Tôi bảo anh ta cưới tôi … nhưng anh bảo là anh chưa có sự nghiệp….tôi cũng tin và tôi vẫn chờ đợi anh. Nhưng sau lần đó, anh ít quan tâm đến tôi… Và một hôm tôi phát hiện … trong lúc yêu tôi anh ta cũng yêu một cô gái khác… lúc đó tôi mới biết mình đã gặp chàng trai họ “Sở”.

Các bạn biết không, lúc đó tôi muốn chết..chết là xong … tôi không biết tâm sự cùng ai…không một người nào có thể chia sẻ với tôi. Tôi cũng không dám nói ai nghe chuyện xấu hổ này. Vì trong mắt tất cả mọi người, tôi là cô gái ngoan hiền và gia giáo.. gia đình tôi biết…họ sẽ rất buồn và xấu hổ vì tôi mà chết.

Và bằng nghị lực của chính mình, tôi cố quên người đó, dồn tất cả vào công việc, tôi đã không nhớ đến anh ta nữa nhưng tôi không dám yêu ai cả vì tôi biết tôi không xứng đáng với ai nữa…

Thời gian trôi qua, vết thương cũng lành, và tình yêu mới đến với tôi….tôi đã gặp mối tình thứ 2………… Một lần đi chơi…tôi vô tình nghe anh nói…anh không bao giờ chấp nhận một người vợ không còn trong trắng…….tôi nghe mà nhói đau…..nhưng tôi không nói gì cả… Sau đó anh đi du học ở Úc và anh bảo tôi chờ anh về…..khi qua đó anh liên lạc với tôi thường xuyên…nhưng câu nói của anh cứ ám ảnh tôi và tôi quyết định chia tay với anh. Tôi viện cớ là tôi không thể đợi anh, tôi đã có người yêu mới, anh về thăm gia đình bảo tôi ra rước anh, tôi cũng đi nhưng tôi nhờ một người bạn trai đi chung để giới thiệu với anh đây là người yêu mới của tôi…. Anh nhìn tôi bằng cặp mắt đầy căm phẫn, trách móc tôi…và anh không bao giờ nhắn tin hay liên lạc với tôi….tôi đau khổ nhưng chắc số phận đã thế.

Tôi sẽ sống cô đơn…..tôi cứ đi làm và về nhà….ngủ…không có niềm vui gì cả… Thời gian nó cứ trôi….. Bây giờ tôi đã 27 tuổi…..tôi không biết rằng ở gần nhà tôi cũng có một người yêu tôi, anh ta tỏ tỉnh với tôi, lo lắng cho tôi nhiều…..tình cảm của anh làm tôi cảm động và không biết khi nào tôi đã yêu anh… Chính là người bạn trai của tôi bây giờ……….anh ta muốn cưới tôi… Bây giờ tôi không muốn mất  tình yêu nữa.

Tôi muốn có một cuộc sống bình thường, tôi muốn có một mái ấm gia đình…có những đứa con ……nhưng tôi phải làm sao đây? tôi không còn trong trắng, tôi phải nói sao với anh?? Các bạn cho tôi lời khuyên với: tôi không biết nói ra anh có chấp nhận tôi không? Còn yêu tôi nữa không hay là để trong đêm tân hôn anh sẽ tự biết..? hay tôi sẽ đi vá lại sự sai lầm này …. tôi sẽ giấu kín chuyện này?

Tôi rất lo lắng…gia đình tôi mà biết là tôi chết…chắc họ sẽ tức tôi mà chết….. Còn anh, tôi sợ anh khinh bỉ tôi……nhưng tôi yêu anh….tôi không muốn mất anh…và tôi cảm thấy mặc cảm nếu anh chấp nhận tôi, tôi cảm thấy có lỗi với anh……. Tôi mong nhận được những lời khuyên từ các bạn

(Người gửi: NQ)