Tôi rất cần lời khuyên. Help me!!!

7 Likes Bình luận

Tôi quen anh khi tôi vừa chia tay mối tình đầu. Tôi đã suy sụp trong một thời gian khá dài, có lúc tưởng như muốn từ giã cuộc sống để chôn chặt nỗi đau, cho đến khi tôi gặp anh, thì mọi chuyện thay đổi hoàn toàn. Tôi cười nhiều hơn, vui hơn, suy nghĩ tích cực hơn và điiều quan trọng nhất là tôi lại bắt đầu gieo niềm hy vọng cho một cuộc sống mới. Anh như luồng gió mát thổi niềm vui vào cuộc sống tăm tối của tôi. Chúng tôi đã trở thành những người bạn thật sự đồng cảm, có khi nửa đêm tôi cũng bắt anh trò chuyện chỉ vì những kỷ niệm của mối tình cũ lại trở về, nhức nhối, đau lòng…

Anh đã đến bên tôi như thế, dịu dàng trò chuyện, sẻ chia những câu chuyện không đầu không cuối của tôi và kết thúc bằng câu hỏi: em có muốn nghe truyện cười không ,anh có nhiều lắm, anh kể em nghe nhé. Và tôi đã quen dần với sự có mặt của anh trong cuộc sống, mỗi ngày không được trò chuyện với nhau là tôi lại cảm thấy nhớ, nhớ đến da diết. Tự nhủ rằng tình yêu không thể nào đến nhanh như thế, nhưng tôi biết, anh chính là người tôi tìm kiếm bấy lâu, một người đàn ông đủ cảm thông để xoa dịu nỗi đau đang nhức nhối trong lòng tôi và đủ tinh tế để không khơi gợi quá khứ. Chúng tôi yêu nhau như thế, không quá ồn ã, mà bình yên và thật sự cảm thông. Nhưng hạnh phúc ấy cũng chẳng thể ở với tôi lâu dài.

Ngay sau khi nói lời yêu tôi, anh luôn day dứt với suy nghĩ: nếu yêu anh, em sẽ khổ nhiều, anh luôn mong em suy nghĩ lại”. Trước khi đến với nhau, tôi cũng đã tìm hiểu kỹ hoàn cảnh gia đình anh. Nhà anh kinh tế trung bình, bố  mẹ đều nghỉ hưu, mẹ anh lại suy thận mãn tính, cuộc sống gắn liền với máy chạy thận nhân tạo, đều đặn 3 lần 1 tuần, hàng tuần, hàng tháng, hàng năm… Anh là con thứ hai trong gia đình nhưng phải đứng ra lo mọi công việc trong nhà, mà anh cũng chỉ hơn tôi một tuổi, chuẩn bị ra trường, rồi còn lo lắng ổn định công việc, nhà cửa.

Tôi không muốn mất anh nên luôn cố gắng níu kéo, tôi không muốn mất đi một người tôi yêu thương nữa. Nhưng những ngày chăm sóc mẹ anh ở viện, tôi đã trăn trở với biết bao suy nghĩ. Khi tôi còn trẻ, còn đủ nhiệt tình và sức lực, tôi hoàn toàn có thể chăm sóc cho mẹ anh. Nhưng khi chúng tôi có thêm những đứa con, phải bươn chải với cuộc sống, liệu tôi có thay đổi. Tôi thật sự hoang mang và lo lắng.. Tôi lại là đứa con mang nhiều niềm hy vọng của bố mẹ, nhà chỉ có 2 đứa, người anh tôi bị tật nguyền, chẳng làm được gì, cho nên quyết định gắn bó cuộc đời mình với tình yêu này có thể sẽ làm bố mẹ đau lòng.. Tôi không muốn vì tôi mà bố mẹ phải khổ thêm nữa.

Nguyên nhân rạn vỡ mối tình đầu của tôi nhiều phần xuất phát từ gia đình, bố mẹ tôi chê người yêu cũ của tôi quá nghèo, tính cách lại quá trẻ con, không hợp với tôi. Biết được chuyện tình yêu lần này của tôi, bố mẹ tôi đã ra sức phân tích những điều hay, thiệt cho tôi. Tôi biết bố mẹ cũng không vừa lòng, bố mẹ thật sự lo cho tôi vì một cuộc sống đỡ vất vả hơn bố mẹ khi xưa. Tôi không biết lựa chọn thế nào, nên làm ra sao.. Tôi không sợ rằng vì anh mà tôi khổ, tôi chỉ day dứt một điều, bố mẹ đã vất vả vì tôi nhiều, giờ lại vì tôi mà phải khổ thêm nữa, tôi không chịu nổi.

Những gì tôi hy vọng ở anh chỉ là sự yêu thương, cảm thông và tôi biết chắc anh là người có tài, có nghị lực, chí tiến thủ, có quyết tâm, có sự phấn đấu. Tôi nghĩ cuộc sống hai chúng tôi sẽ không quá tồi tệ, chỉ cần có hy vọng là sẽ vượt qua mọi chuyện phải không các bạn. Nhưng trong lúc còn ngổn ngang với bao suy nghĩ, bao trăn trở, cần tìm một sự an ủi, động viên của anh thì anh lại hoàn toàn hờ hững với tôi. Có lúc tôi tưởng như anh không hề yêu tôi, những gì tôi cảm nhận chỉ là ngộ nhận. Nhưng thực sự tôi biết anh cũng rất đau lòng, muốn chia tay để giải thoát cho tôi nên nhiều khi cố tỏ ra lạnh lùng. Giờ tôi thật sự bối rối, tôi phải làm gì đây??

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.