Tôi sợ yêu!

4 Likes Bình luận
Tôi ngạc nhiên khi nhận ra mình mắc căn bệnh không tên này. 
Tôi từng là một người con gái có sức hút trước người khác giới, mặc dù tôi không xinh và cuối cùng tôi đã gặp anh và nhận lời hẹn hò của anh sau nhiều lần lựa chọn. Tình yêu tôi giành cho anh có thể gọi là tình yêu đầu tiên, vì trước kia tôi đã yêu đơn phương Thầy của tôi nhưng đó là một tình yêu không có khởi điểm và kết thúc. 

Anh đến với tôi cũng chân thành nhưng tôi không phải là tình đầu của anh. Chúng tôi cần nhau và tôn trọng nhau, có những lúc tôi cảm thấy hạnh phúc đến nghẹt thở vì sự quan tâm chu đáo của anh nhưng cũng có những lúc tôi thấy mình thật xa vời trước cuộc sống của anh. 

Anh đã cho tôi gặp mẹ của anh và bác ấy cũng rất quý tôi. Những tưởng đến đây là chúng tôi không còn trở ngại nào khi đến với nhau, nhưng rồi sau đó trở ngại lớn nhất của chúng tôi đã xuất hiện, đó chính là anh. Anh chia tay tôi đột ngột không một lí do trong khi vừa hôm qua anh còn khóc vì không muốn xa tôi để về quê. Tình yêu đến vô lí và ra đi cũng vô lí như vậy đó. 

Có người nói với tôi rằng khi người ta không còn yêu nữa thì người ta như từ bỏ, người ta chia tay nhau dễ dàng như vậy đó nhưng tôi vẫn không hiểu. Có lẽ tôi là người chậm hiểu nhưng cái đó không quan trọng mà điều đáng nói ở đây là tôi không còn đủ tự tin nghị lực vào một tình yêu mới nữa, tôi nhận ra rằng mình sợ yêu.

(Người gửi: Phạm Thị H.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.