Trọng con trai khinh con gái! buồn ơi

2 Likes Bình luận

Bố – một người mà tôi chưa từng có chút tình cảm, thậm chí giờ đây cũng không muốn gọi nữa. Gia trưởng, phong kiến, trọng nam khinh nữ – đó là tất cả những gì ấn tượng với tôi. 

Tôi thấy thực sự mệt mỏi. Không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì, làm bất cứ gì. Sao cuộc sống lại đen tối như thế, dù có cố gắng đến đâu cũng không thể nhẹ nhõm hơn.

Ngay từ nhỏ 2 chị em tôi đã không quen việc nhìn thấy bố có mặt ở nhà, nghe giọng nói hay thậm chí là một lời quan tâm xã giao. Thế giới chỉ có mẹ, Mẹ vất vả, dằn vặt, đã không biết bao lần phải vay trả nợ bài bạc cho bố.

Với một cô giáo đó có phải là đau đớn không? mẹ chịu đựng vì 2 chị em tôi. Tôi thấy ghét chính bản thân mình. Vô dụng. Không thể làm gì. Và ngay cả khi mẹ đồng ý để người tôi phải gọi là bố đi tìm con trai thì mẹ vẫn phải chịu mệt mỏi. Bố đi ở với người đàn bà khác, mẹ vẫn phải chăm sóc 2 chị em, trông nom cả ông bà nội. 5 năm như vậy, bây giờ chị gái tôi đang học năm thứ 3 đại học, tôi năm thứ nhất đại học thì người bố bạc bẽo kia lại nói với mẹ tôi rằng: cô chẳng làm được gì cho cái nhà này, con cái đỗ đạt là do phúc của nhà này.

Đau đớn không khi bây giờ bố kia lại mang người đàn kia đi khoe khoang khắp nơi với họ hàng bạn bè: đây là vợ tôi. Năm nay là cái Tết buồn thực sự. Nhưng  mẹ con tôi không thể đi khỏi gia đình này. Nếu ra đi sẽ ở đâu? Liệu người bố kia có còn chu cấp cho 2 chị em học hành? Một mình mẹ với đồng lương giáo viên ít ỏi sao có thể gánh vác được. Mặc dù đây là tù ngục, chỉ toàn đau khổ nhưng tại sao vẫn phải sống?

Bây giờ tôi nên làm gì? tiếp tục hay dừng lại? Thực sự mong được sẻ chia!

(Người gửi: phạm thị thanh Th.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.