Truyện ngắn thăm giầy giáo cũ

6 Likes Bình luận

Thầy giáo Thái, mới nghỉ hưu được một năm. Thầy về theo chế độ hưu trước tuổi, vì sức khỏe không đảm bảo do vết thương cũ tái phát. Nhà thầy ở xã Minh Hương. Nơi có vịt suối Ngọc, thịt ngon nổi tiếng, được cả nước biết đến.

Thầy là giáo viên dạy giỏi môn toán của trường Cấp ba Dân tộc nội trú. Thầy vừa về nghỉ, chân ướt chân ráo, cả làng, cả xã đến hỏi thăm và có nguyện vọng đề nghị thầy dạy thêm môn toán cho các cháu. Nể quá, nên thầy đành gật đầu. Lớp học, mở tại nhà văn hóa thôn, vào nửa buổi trong các ngày Chủ nhật. Một phần cũng là để cho thầy bớt nhớ cái nghề đứng trên bục giảng, đã gắn bó gần bốn mươi năm qua. Chứ thực ra thầy thích chăn vịt hơn.

Vịt Minh Hương nổi tiếng nên rất dễ kiếm tiền thêm thắt vào mấy đồng lương hưu sớm của ông. Thầy đang lúi húi cho đàn vịt bầu ăn, ở ngoài bờ ao, rồi vào tranh thủ đi nghỉ trưa, để đến hai giờ chiều còn đi dạy bọn trẻ, thì có tiếng gọi của đứa cháu nội:

– Ông ơi! Ông! Có khách ở xa đến hay sao ấy? Họ đi bằng ô tô, đẹp lắm ông ạ!

Ông giáo, vẫn bình thản, thong thả cho vịt ăn!

–  Ai lại đến thăm vào giờ này. Ở quanh đây thì đều biết ông hay ngủ vào buổi trưa, nên họ không đến chơi vào giờ này! Lại đi bằng ô tô… Đúng là khách xa thật.

– Cháu ra mời khách vào nhà đi!

– Vâng ạ!

Từ ngoài ao, ông ngước đầu lên, nhìn qua mấy cành cây ổi thấy chiếc xe hơi màu trắng sang trọng, đứng im trong sân nhà ông. Ông cho tay lên trán bóp bóp, cố đoán già, đoán non xem khách ở đâu lại đến bất ngờ thế, nhưng không đoán được! Cứ vào nhà rồi sẽ biết khách nào! Ông vừa bước đến sân, chân trong, chân ngoài, cả ba người đứng chắp hai tay trước ngực, kính cẩn đồng thanh cất tiếng chào:

– Em! Chào thầy ạ! Một cô gái nói! Thưa thầy, thầy còn nhớ em không ạ?

Ông giáo vẫn đứng yên, đơ người ra, cố moi trong trí nhớ của mình xem người phụ nữ này là ai, mà xưng hô với thầy bằng những từ thân thiết và kính trọng thế! Hẳn phải là học trò cũ, nhưng biết bao nhiêu thế hệ học trò, mấy chục năm rồi, ngay cả khi còn trong quân ngũ sau giải phóng năm 1975 thì ông vẫn đứng trên bục giảng, dạy cho lớp trò còn đang mặc áo lính. Ông giáo bắt tay ba người, rồi cất tiếng:

– Tôi xin lỗi! Các anh, các chị, thành thực tôi không còn nhớ nữa, có lẽ do vết thương ở đầu, nên trí nhớ của tôi bị giảm sút! Chính vì vậy nhà nước họ mới cho tôi về hưu sớm trước tuổi! Rồi ông cười hiền.

– Mời mọi người lên trên nhà uống nước.

– Thưa thầy! Em tên là Bàn Thị Hoa, học sinh lớp 10A, học sinh cũ của thầy suốt ba năm Cấp ba trường nội trú Việt Bắc…

– À à, tôi nhớ ra rồi! Bây giờ hơi mập hơn thì phải, nhưng lại xinh ra. Ngày ấy em còm nhom, đâu có như bây giờ. Hai thầy trò nắm chặt tay nhau, ông giáo xuýt xoa:

– Trời ơi! Sao em lại tìm được tôi ở tận chốn thâm sơn cùng cốc này?

Cô trò năm xưa, hai tay vẫn nắm chặt tay thầy giáo, mời ông ngồi xuống, rồi giới thiệu:

– Thưa thầy. Em xin giới thiệu với thầy, đây là Phó Giáo sư Đặng Cương, giảng viên trường Đại học Y thành phố Hồ              Chí Minh. Còn kia là cháu Thành lái xe của bệnh viện em ạ! Đoàn chúng em lên Tuyên Quang công tác từ hôm qua, hôm nay mới xong việc, nhưng em hỏi được địa chỉ thầy, qua chị Thanh Thanh, ngày xưa chơi thân với bọn em ấy, thầy có nhớ không? Giờ đang làm giáo viên trường Đại học Tân Trào đấy thầy! Thế là bọn em vù lên thăm thầy và gia đình, để thầy cho bọn em ăn vịt bầu Minh Hương…

– Chuyện gì chứ chuyện thịt vịt với thầy thì quá đơn giản. Tôi đi gọi mấy đứa cháu về làm cơm mời khách, đi từ sáng đến giờ chắc đói cả rồi!

Anh lái xe đứng lên thưa:

– Thưa ông, chúng cháu lên đến đây đã hơn 12h, nên chúng cháu ăn cơm ở quán rồi ông ạ. Thưa ông: Cô Hoa bây giờ là Viện trưởng một bệnh viện lớn ở trong thành phố Hồ Chí Minh. Cô có kể cho bọn cháu nghe nhiều về ông.

– Ôi trời! Giỏi giang quá, vậy là chức vụ của em Hoa cũng to phết nhỉ! ông cười, cả đoàn cùng cười ha hả. Chúc mừng cho các anh chị!

– Thưa thầy! Sau khi học xong Đại học Y khoa, em xung phong đi “B” và trong lúc nghĩ viển vông, biết đâu lại gặp được thầy. Đi đến trạm quân y nào, trạm giao liên nào trên dọc đường Trường Sơn, là em cũng hỏi thăm xem có ai biết tin về thầy không? Nhưng càng tìm thì càng mất hút. Rồi em gặp được một anh cũng là bộ đội, anh rất tốt với em, anh ấy hỏi em có đồng ý làm vợ anh không, thế là em gật đầu luôn, vì không nhanh thì em sẽ bị ế thầy ạ…

Cả đoàn cười vang nhà… Chúng em được hai cháu, hiện nay chúng em sống, lập nghiệp tại Thành phố Hồ Chí Minh từ ngày giải phóng năm 1975, thầy ạ!… Có tiếng chuông điện thoại di động của Hoa vang lên. Hoa xin phép ra ngoài nghe máy, sau khi quay vào Hoa nói:

– Thưa thầy! Các anh trong đoàn gọi chúng em về chiều làm thủ tục mai sớm đoàn sang Trung Quốc thầy ạ!

– Ôi trời! Về bây giờ á! ở lại chiều còn ăn thịt vịt đã chứ! Từ Thành phố Hồ Chí Minh ra đây mà không được ăn thịt vịt Minh Hương à!

– Thôi để khi khác thư thả, bọn em ở lại ăn hết đàn vịt bầu của thầy.

– Đến bao giờ mới có dịp khác!

– Có đấy thầy ơi! Bây giờ thế này thầy ạ! Tới đây em sẽ lên tận nhà thầy đón thầy cô, về dự hội trường, lúc đó em sẽ ngủ ở nhà thầy, thầy trò tha hồ mà tâm sự. Lần này kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường vui lắm thầy ơi!

– Có thấy thông báo trên ti vi rồi, thầy sẽ về! Em không phải lên đón đâu, thầy khắc đi xe khách về!

– Thầy cứ mặc em! Em còn đón cả cô nữa và sau khi tan hội trường em mời thầy cô vào thăm chiến trường xưa, thăm Thành phố Hồ Chí Minh luôn thể!

– Nếu thế thì tôi phải bàn với bà nhà tôi, bán hết đàn vịt và mấy con lợn đi, cộng với một năm lương hưu của tôi thì may ra đủ tiêu nhỉ!

– Thầy khỏi lo, em sẽ tài trợ hết! Hoa gọi cho lái xe, ra hiệu mang cái hộp ở trong xe vào. Đó là chiếc ti vi “SONY” đời mới nhất, cô đem tặng thầy làm quà kỷ niệm.

– Cái gì thế! Không, không! Tôi chưa bao giờ nhận quà của ai cả?

– Em biết, em rất hiểu thầy. Thưa thầy: Công lao của thầy với em thật to lớn, không món quà nào xứng đáng đâu thầy! Em không mua để tặng thầy, mà đó là phần thưởng của Bộ Y tế tặng em vì em có thành tích trong việc xây dựng y tế cộng đồng. Em mang lên báo công với thầy “khoe với thầy thôi” thầy nhận cho em được vui. Cô quay lại nói với Phó Giáo sư Cương:

– Anh Cương ạ! Không có thầy giúp đỡ, thì em không có ngày hôm nay, thầy biết em là trẻ mồ côi, nên thầy giúp đỡ em nhiều lắm: Mua giấy, bút mực, giày dép cho em, ngoài ra em học môn toán có yếu hơn các bạn, thầy tranh thủ ngày nghỉ hướng dẫn phụ đạo cho em, để kịp bạn bè và vượt lên đứng đầu  môn toán cả lớp 10A đấy anh ạ!

Phó Giáo sư Cương nói:

– Thưa thầy! Đây là tấm lòng của một học trò cũ, đã nhớ đến thầy giáo cũ. Mong thầy hiểu cho và vui lòng nhận để học sinh cũ yêu quý của thầy được vui ạ.

– Không có gì! Em Hoa là người thông minh, nên tiếp thu rất nhanh. Tôi là thầy giáo dạy các em là trách nhiệm! Em đừng kể ra đây, giờ thấy em tiến bộ như thế này là thầy vui mừng rồi. Vậy thì thầy xin nhận tấm lòng của trò! Thay mặt gia đình, tôi cám ơn em, chúc em luôn mạnh khỏe, công tác tiến bộ…

Một cơn gió ào tới! Đàn vịt dưới suối Ngọc cùng đồng thanh kêu lên. Càm cạp… càm cạp… Chiếc xe ô tô cũng ì ì đi ra ngoài cổng. Tài xế bấm còi bim bim bim như chào chủ nhà. Vang vọng một vùng rừng núi Minh Hương.

TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN HỮU BÌNH

 

Thăm thầy giáo cũ

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.