Ước gì cuộc sống là một vở kịch để mình có thể thay đổi nó

4 Likes Tắt bình luận

Mình vẫn luôn tự nhắc nhở rằng mình chỉ là một  trong số đông cô gái đi qua đời anh, mình chẳng là gì.

Mình đã cố gắng, cố gắng rất nhiều, cố gắng không buồn khi anh hờ hững. Mình đã hy vọng, hy vọng vào một điều không thể, mình vẫn biết điều đó chỉ là giấc mơ. Tại sao nhà mình lại chuyển về đây, để mình gặp anh, thích anh, cảm nhận tình cảm của anh. Mình vẫn luôn tự nhắc nhở rằng mình chỉ là một  trong số đông cô gái đi qua đời anh, mình chẳng là gì.

Tối Noel thật buồn, thậm chí anh không thèm ở nhà xem mình có đi đâu không. Đọc chuyện của các bạn mình thấy chuyện của mình chẳng là gì, nhưng sao mình không thể vượt qua. Người ta thường nói “rồi chuyện tình mới sẽ đến với bạn và bạn sẽ quên đi ngày hôm nay”. Mình cũng đang mong vậy quá, mình mệt mỏi quá rồi. Mình không hề chờ đợi nhưng người ta – anh ấy và gia đình anh – cứ nghĩ mình đang đợi họ.

Anh đúng là hoàn hảo, anh đẹp trai, hòa đồng, cởi mở, đàn ông, nghề nghiệp ổn định, gia đình gia giáo. Mình biết mình không là gì, gia đình mình ổn nhưng ba mình đã mất, nhà rất neo người, nghề nghiệp ổn định nhưng không hề xinh, chỉ tạm được. Vậy nên mình không hề hy vọng, mình không hề chờ đợi.

Sao thời gian trôi đi thật chậm, mình đã 25 tuổi nhưng đến bao giờ mình mới 28. Chỉ mong sao thời gian trôi thật nhanh, ước gì ngày mai thức dậy mình đã 28 tuổi để mình đi lấy chồng đi, như lời bà thầy bói nói. Và ngày mai nhìn lại tự nghĩ hôm qua thật là vớ vẩn.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy