VALENTINE…..!

Thích Bình luận

Một buổi sáng cũng như mọi ngày, tôi vẫn phải đi làm, vẫn tất bật với những công việc thường ngày, nhưng sao hôm nay có một cái gì đó khác lạ diễn ra xung quanh tôi ? À, thì ra hôm nay là ngày valentine, ngày lễ của những đôi lứa yêu nhau, ngày mà người ta gửi đến người thương yêu nhất của mình những đóa hoa tươi thắm, những viên kẹo ngọt ngào, cùng những món quà đặc biệt ý nghĩa. 

Hoa hồng bày bán dọc hai bên đường đi, những nụ hoa e ấp màu nhung đỏ, lung linh hạt sương ban sớm, cũng mạnh liệt sức sống, cũng ngạt ngào hương thơm như tình yêu đôi lứa. Nhưng rồi sau cái vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy ấy, hoa nào rồi cũng phải tàn. Phải chăng tình yêu cũng vậy ?

Hay tình yêu cũng như là viên kẹo sôcôla, là sự hòa quyện đồng nhất giữa cafê và sữa, để nó đậm đà hương vị ngọt ngào cũng như pha lẫn vị đắng, nó làm cho người ta có cảm giác thích thú để tìm hiểu, say mê để tận hưởng và rồi nghiện cái vị ngọt đắng ấy.

Có lẽ tình yêu của tôi là viên kẹo chưa được pha chế cẩn thận, chưa được dùng đúng công thức nên vị đắng thì nhiều mà ngọt ngào chẳng có bao nhiêu . Và vì đắng nên anh đã xa tôi, hoa kia đã héo tàn nên bướm ong cũng bay đi mất ……

Valentine, mới ngày nào tôi còn được ở bên anh, cùng san sẻ cho nhau những chuyện vui buồn, cùng lang thang trên khắp con đường thành phố, ngắm hoa, ngắm người xe qua lại, chỉ ngắm thôi vì anh còn nghèo lắm, sinh viên mà. Em hạnh phúc với những mơ ước đơn sơ vào tương lai, và hạnh phúc với thực tại được ở bên anh, nên đối với tôi mọi thứ khác đều không quan trọng. Anh mua cho tôi chiếc áo đắt tiền xem như quà lễ tình nhân, tôi còn xúyt xoa vì đắt quá.

Để rồi hôm nay, mình tôi đơn độc trên con đường đầy hoa, đi giữa những cập tình nhân sóng sánh áo đôi, họ âu yếm bên nhau, họ vui cười tíu tít, tôi thấy mình choáng ngợp, và dẫu có cứng cỏi đến đâu đi nữa tôi cũng không thể nào ngăn những giọt nước mắt đang chảy ngược vào lòng. Hình ảnh của hiện tại cùng với kỷ niệm của quá khứ nhảy múa trong đầu tôi, xung quanh tôi, tôi thấy lồng ngực mình như muốn vỡ tung, nỗi đau không thể nào diễn đạt được bằng lời .

Tôi vào công ty, lấy lại sự bình tĩnh và cứng cỏi thường ngày để làm việc. Tôi tin rồi mọi thứ sẽ qua, kĩ niệm sẽ trở thành ký ức, và biết đâu mùa valentine của năm sau hay sau nữa tôi sẽ được hạnh phúc với những hoa hồng tươi thắm, và kẹo sôcôla ngọt ngào?

Dẹp bỏ bất hạnh của quá khứ, mơ tưởng của tương lai tôi hối hả trở về thực tại.

Còn một buổi học tối nay ở trường, rồi trên đường đi tôi sẽ gặp những đôi tình nhân đang hạnh phúc nữa thôi, và chắc hẳn tôi sẽ không buồn mà sẽ mỉm cười chúc họ hạnh phúc!

(Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Son)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.