Vĩnh biệt mối tình đầu!

5 Likes Bình luận

Không biết phải bắt đầu từ đâu? Không biết nên kể như thế nào?… Đến giờ phút này, em vẫn không thể tin rằng trên đời này lại có một người  như thế, một người em đã từng yêu tha thiết chỉ có thế thôi sao???

Ngày ấy, em là cô nữ sinh lớp 10 hồn nhiên, mơ mộng. Như bao người thiếu nữ, em cũng đã vẽ cho mình một mẫu hình người yêu lí tưởng: đẹp trai, cao to, trí thức, khá giả… Và rồi T xuất hiện-khác xa 1 trời 1 vực với mẫu hình em vẫn ấp ũ ngày đêm…T là một “người bạn nhỏ” mẹ em đã quen trên chuyến xe từ Sài Gòn về quê, hơn em 6 tuổi… Nói chuyện rất có duyên, hài hước, không cao to, không đẹp nhưng giọng nói rất ấm áp và đôi mắt nâu thật cuốn hút mọi người… Có lẽ vì vậy mà em yêu T sau một năm quen biết… Dù được mẹ cảnh báo “T đã từng vào tù vì cá độ bóng đá”… Và mọi người đã dần dần tin tưởng, dẹp hết mọi nghi ngờ về T khi mà 1 năm trời chúng em yêu nhau, em và T rất hạnh phúc, anh ấy yêu chiều em hết mực… Ai mà có thể hoài nghi điều gì khi ngày qua ngày T làm “tài xế trung thành” đưa rước “cô chủ nhỏ” đến lớp, ngày ngày dạy em học bài,bao cho em từng cuốn tập, mua cho em từng cây viết, lẽ đương nhiên là không bao giờ quên tặng quà vào những ngày lễ tết…

Giông tố bắt đầu kéo đến khi em phát hiện T lại trở lại cá độ đá banh. Em đã khuyên nhủ rất nhiều, rất nhiều, khóc không biết bao lần, giận không biết bao bận.. Anh ấy hứa sẽ bỏ nhưng có lẽ nó đã ăn sâu vào máu thịt anh ấy, không thể nào bỏ được.. Và một ngày, chiếc xe của em đã bị đưa vào tiệm cầm đồ vì T hết tiền cá độ… Anh ấy khóc lóc thề sống thề chết sẽ không cá độ nữa nếu trả hết nợ nần… và chỉ vài ngày nữa là chiếc xe bị “đứt”… em chỉ còn cách dẫn anh về quê thú tội để năn nỉ mẹ em chi tiền chuộc xe… mẹ rất giận và cực kì sốc… chuộc xe rồi, mẹ cấm không cho em quen anh nữa… Tuổi trẻ non dại, bồng bột…em đã bỏ ngoài tai tất cả, sãn sàng “chiến tranh” để bảo vệ tình yêu của mình… người ta bảo “con dại cái mang”… mẹ không nói được em thì tốt hơn hết là phải nghe lời đứa con một nói… và tình yêu chúng em lại đẹp như ngày nào…

Cây muốn lặn mà gió chẳng muốn ngừng… gần một năm sau T lại lén lút cá độ và khi mà nợ nần đã chồng chất anh ấy làm một việc mà em không thể tưởng tượng được “đi vào cửa hàng cướp điện thoại di động”… sét đánh ngang tai khi nghe tin anh ấy bị bắt… trả giá cho hành động đó là 2 năm tù… em sốc nặng nên bị trầm cảm 1 thời gian…người lúc nào cũng như cái xác không hồn, mẹ phải bỏ việc dưới quê lên Sài Gòn chăm sóc em… Từ một học sinh khá mà kết quả của năm học 12 đó…em chỉ xếp loại trung bình-yếu… và dĩ nhiên là thi rớt đại học… Không tiền, không quen biết nên trong thời gian T vào tù em không thăm được anh ấy… nhưng có lẽ nguyên nhân quan trọng nhất là em nghĩ sẽ chẳng bao giờ em muốn gặp lại anh ấy nữa.

Và rồi…T ra tù tìm em…nghe bạn bè em kể lại việc T đi khắp nơi tìm em mà em không cầm được nước mắt… tình cảm ngày xưa lại hiện về nguyên vẹn trong em… không chán ghét, không chút thù hận.. em suy nghĩ rất nhiều… em đấu tranh dữ dội giữa quen lại hay không… Ngày xưa, mẹ em đã quá nóng vội khi không cho ba một  cơ hội khi biết ba ngoại tình… để cuối cùng là li dị khi em chưa đầy tuổi, dù việc đó không đến nổi phải như vậy…em đã hứa với lòng không bao giờ lặp lại cảnh chia li nên luôn tâm niệm yêu một người và chỉ lấy người đó… em cũng nghĩ rằng với tình yêu này, em sẽ cảm hóa được T…và em lại một lần nữa tha thứ… rất hi vọng đây sẽ là lần tha thứ cuối cùng…

Lại 1 năm nữa chúng em yêu nhau có khác là không được gần nhau nữa… vì sợ T lên Sài Gòn gặp lại bạn xấu nên cha mẹ đã giữ T ở nhà phụ giúp gia đình kinh doanh… cứ khoảng một tháng T lại lên thăm em một lần… ngày nào cũng nhắn tin, điện thoại… em không bao giờ nghĩ mình đang ở xa T vì với em… khoảng cách địa lí không là gì cả, T luôn hiện diện trong trái tim em…

Rồi một ngày…mẹ T bệnh nặng, phải chuyển từ bệnh viện dưới quê lên Chợ Rẫy cấp cứu… Trong thời gian nuôi bệnh cùng T, em phát hiện T quen một người con gái khác… qua tìm hiểu em biết được người đó là thầu đề ỏ quê… và T đang làm ăn chung với cô ta…ghen tuông, giận hờn làm em như điên loạn…nhưng T  xin em tha thứ, đừng làm gì ầm ĩ khi mẹ còn đang trong tình trạng nguy hiểm, T sẽ nhanh chóng giải quyết việc này… em nén đau buồn để toàn tâm toàn ý lo cho Bác…1 tuần trong bệnh viện là 1 tuần em tận tai nghe thấy những cuộc điện thọai họ nói yêu thương, nhung nhớ nhau… tim em đau lắm, như có ngàn vạn mũi kim châm vào vậy… khi em nói đến thì T khóc…”mọi việc không như em nghĩ đâu…hãy cho anh một thời gian…” ..và rồi mẹ T xuất viện về quê…em ráng an ủi mình là nhà anh đang có chuyện mà em không có bên cạnh nên anh sa ngã… rồi khi mọi việc lắng xuống anh sẽ về với mình…

Nửa tháng sau…trời ạ… anh chuẩn bị lấy vợ… lấy người con gái khác chứ không phải người thầu đề… Tôi không thể tin được nên bỏ học về quê xem thực hư…1 tuần nữa làm đám hỏi… sự thể thế này thì thôi rồi tôi bỏ cuộc thôi… còn gì mà níu kéo nữa… tôi đã làm gì sai??? Yêu thương anh hết mực…biết từng sở thích của anh… nấu cho anh những bữa ăn thật ngon… chăm cho anh từng viên thuốc… được lòng tất cả bạn bè anh…???????????

Đến giờ cũng 8 tháng rồi… thú thật lúc đầu tôi đau lắm nhưng giờ tôi chả thấy buồn nữa… không đáng để luyến tiếc người như thế…. chỉ là đôi lúc tôi không hiểu tại sao T lại đối xử với tôi như vậy???Tàn nhẫn quá…

Quá khứ ơi ngủ yên nhé!!! Để tôi còn toàn tâm toàn ý cho cuộc sống mới của tôi….

Vĩnh biệt mối tình đầu!

(Người gửi: Nguyễn H. Ng.)

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.